“Bằng vào các ngươi còn muốn bắt Dương Diệp ta? Chưa đủ tư cách!” Dương Diệp quét mắt chúng trưởng lão Thủy Diễm Tông lạnh lõe nói.
“Cuộng vọng, chênh lệch giữa Độ Kiếp và Chân Tiên ngươi không tưởng tượng nổi đâu!” Chư vị trưởng lão Thủy Diễm Tông nóng nảy nói.
Người xung quanh cũng âm thầm nhíu mày, Dương Diệp mặc dù có được Vũ Kỹ mạnh ngoại hạng, nhưng nói gì thì nói chỉ là một thiên tài Độ Kiếp, ở trước mặt Chân Tiên chăng khác nào trẻ nhỏ tập đi, hắn vì đâu tự tin và cuồng ngạo như vậy?
Những trưởng lão bị Dương Diệp chọc giận, khí thế bùng nổ, không cho hắn bất kỳ cơ hội nào, toàn lực tập kích.
“Chân Tiên lợi hại lắm sao?” Dương Diệp chế nhạo cười: “Ta sẽ cho các ngươi biết đâu mới là cường giả!”
Nói xong, một cổ lực lượng thần bí len lỏi vào khắp mọi ngõ ngách trên thân thể Dương Diệp,
Trong khoảnh khắc, tu vi của hắn vùn vụn tăng cao.
Độ Kiếp Sơ Kỳ, Độ Kiếp Trung Kỳ…Độ Kiếp Viên Mãn, Chân Tiên…Chân Tiên Trung Kỳ…Chân Tiên Hậu Kỳ…Chân Tiên Viên Mãn.
Tu vi của Dương Diệp tăng lên như ngồi tên lửa, thực lực trực tiếp đạt đến đỉnh cao của thế giới này.
“Làm sao có thể?” Chúng trưởng lão kinh hãi.
“Hỏa Vương Quyền!” Dương Diệp cười lạnh lẽo, một Vương Cấp Vũ Kỹ bằng tu vi hùng mạnh bắn ra.
“PHỐC!”
Chẳng có lực chống cự, gần chục vị trưởng lão Thủy Diễm Tông bị Dương Diệp oanh tạc ra ngoài, máu tươi văng tung tóe.
Tĩnh…toàn trường trở nên yên tĩnh…
Mạnh Lân, Mạnh Thanh Thanh và vô số người trợn mắt há hốc mồm nhìn lấy cảnh tượng này.
Bọn hắn như xem một quái vật nhìn xem Dương Diệp.
Tu vi của kẻ này vì sao lại tăng kinh khủng như thế trong thời gian ngắn? áp đảo cả chúng trưởng lão.
“Không thể nào…bất kỳ bí pháp hay Đan Dược gì cũng không thể giúp một người gia tăng kinh khủng như vậy, quá mức nghịch thiên!” Không ít cường giả xôn xao.
“Bổn công tử đã nói sẽ để các ngươi phải hối hận!” Dương Diệp kiêu ngạo ngẩng đầu, cực kỳ hưởng thụ cảm giác vạn chúng chú mục như lúc này.
Hắn cảm thấy mình đã chiếm hết hào quang của Lạc Nam.
“Có chút ý tứ…” Lạc Nam mỉm cười nhàn nhạt.
Bạch Nguyệt Đoạt Hồn Nhãn mở ra, Nhìn Xuyên Yếu Điểm quét ngang quét dọc cơ thể Dương Diệp, dễ dàng phát hiện chỗ đặc biệt.
Sợi dây chuyền mà Dương Diệp đeo ở cổ là loại hình pháp bảo không gian, bên trong có tồn tại của một kẻ cường đại.
Chính kẻ này đã cho Dương Diệp mượn sức mạnh bùng nổ sức chiến đấu, từ Độ Kiếp lên đến Chân Tiên.
Thậm chí có khả năng kẻ này dạy dỗ Dương Diệp tu luyện Vương Cấp Vũ Kỹ.
Có được chỗ dựa như vậy, chẳng trách Dương Diệp không đem Thủy Diễm Tông đặt vào mắt.
“Dương Diệp cũng là người có cơ duyên không nhỏ…” Lạc Nam âm thầm suy nghĩ.
“Ta Dương Diệp nói sẽ để các ngưới hối hận, Thủy Diễm Tông còn không đủ tư cách bắt giữ ta!” Dương Diệp ngửa đầu cười dài, cảm giác lực lượng cường đại bao phủ khắp toàn thân, hắn sảng khoái âm thầm nói:
“Thật sự quá tuyệt vời, thân thể như sắp nỗ tung, lực lượng của sư phụ giúp ta rèn luyện từng ngõ ngách, chiến lực kinh hồn, ta hình như đã vô địch ở thế giới này!”
Lần đầu tiên trải nghiệm thực lực Chân Tiên Viên Mãn, Dương Diệp không hưng phấn mới là chuyện lạ.
“Mau toàn lực chạy trốn! thân thể của ngươi sẽ chịu không nổi trong thời gian dài khi nhận lấy lực lượng của ta!” Bên trên cổ Dương Diệp, tồn tại trong dây chuyền nói.
Dương Diệp chỉ là Độ Kiếp Sơ Kỳ, đột ngột tiếp nhận lực lượng đạt đến Chân Tiên Viên Mãn không bạo thể chết đã là hắn ra sức cân nhắc kỹ lưỡng.
“Hiểu rõ thưa sư phụ!” Dương Diệp cung kính đáp lại.
Hắn có phần không cam lòng vì mình trở nên mạnh mẽ nhưng vẫn phải bỏ trốn, bất quá quả thật không dám dùng thân thể ra liều mạng.
Nghĩ đến đây, ngửa đầu lên trời cười càn rỡ: “Hahaha, rồi Dương Diệp ta sẽ còn quay lại!”
Hỏa Vương Quyền nện ra, lại đem đám trưởng lão đang lao đến vây công đánh cho thổ huyết bay ngược.
Toàn trường im ắng, không ai dám ngăn cản Dương Diệp rời đi.
“Lạc công tử…” Mạnh Lân dùng ánh mắt cung kính quay sang Lạc Nam.
Nếu thật sự để Dương Diệp trốn thoát, mặt mũi Thủy Diễm Tông chắc chắn sẽ mất hết.
Mạnh Lân muốn nhờ Lạc Nam ra tay.
“Ừm!” Lạc Nam nhẹ gật đầu, mỉm cười nói: “Ta vừa lúc có chút hứng thú với hắn!”
Lời còn chưa kịp truyền vào tai Mạnh Lân, thân ảnh Lạc Nam đã biến mất ngay tại chỗ.
Một lần nữa xuất hiện chính là ngay trước mặt Dương Diệp đang gấp gáp đào tẩu.
“Hahaha, thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục vô lối lại lao vào!” Dương Diệp chứng kiến Lạc Nam dám ngăn cản mình, lập tức mừng như điên.
Hắn đang tiếc nuối vì không thể giết Lạc Nam, chẳng ngờ kẻ này nhanh xuất hiện trước mặt mình như vậy.
“Chết!” Chân Tiên Viên Mãn thực lực bạo phát, sát ý dâng trào, Hỏa Vương Quyền nhắm thẳng mặt Lạc Nam nện xuống.
Một quyền này mạnh đến mức nghiền nát cả không gian bốn phía xung quanh.
Lạc Nam ung dung mỉm cười, cánh tay nâng lên duỗi ra.
ẦM
“Cái gì thế này?”
Trong cơn kinh hoàng của Dương Diệp, hắn trông thấy đối thủ đang nắm lấy bàn tay của mình một cách thong thả, ngăn cản toàn bộ Hỏa Vương Quyền.
“Không xong!” Tồn tại bên trong dây chuyền Dương Diệp thanh âm đại biến:
“Kẻ này vô cùng cường đại, chỉ sợ ta dù hiện thân cũng không phải đối thủ!”
“Cái gì?” Dương Diệp sắc mặt trắng nhợt không còn chút máu.
Mình ỷ lại sư phụ bên trong dây chuyền mới có tự tin như vậy, nhưng lúc này ngay cả sư phụ cũng sợ hãi, Lạc Nam này rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Không kịp để bản thân hối hận, vội vàng thu tay, Dương Diệp muốn xoay người bỏ chạy.
Đáng tiếc, đáp lại hắn chính là một chưởng như trời giáng của Lạc Nam vào đan điền.
PHỐC!
Dương Diệp phun máu, lực lượng trong cơ thể bạo loạn trước cú chưởng của Lạc Nam.
Cưỡng chế đem lực lượng không thuộc về Dương Diệp đẩy ra, đem tu vi của hắn tụt lùi trở lại.
Tỏa Thiên Hắc Ám bao trùm lấy đan điền của Dương Diệp phong ấn, lại ném hắn cho Thủy Diễm Tông.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!