Lọc Truyện

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

Anh quyết định, ngày mai đi làm chắc chắn là một ngày đặc sắc, anh muốn hỏi Từ Tử Minh một chút, anh ta ngày hôm qua luyện tập khâu lại như thế nào?

Qua ngày hôm sau, mới sáng sớm Trần Thương đã không kịp chờ đợi mà đi liền đến bệnh viện.

Chỉ thấy lão Mã quầng mắt thâm đen đang giận dữ đi đến.

Trần Thương lập tức sững sờ:

- A? Tổ trưởng Mã, tối hôm qua ông trực ca đêm à? Làm sao mà mắt lại thâm đen thế này?

Mã Nguyệt Huy híp mắt, vô cùng tức giận nhìn chằm chằm vào Trần Thương, hận không thể ăn thịt Trần Thương!

- Tối hôm qua tôi ngủ ở bệnh viện!

Trần Thương nghe xong, vội vàng xúc động nói một tiếng:

- Tổ trưởng Mã thật là tận tâm với công việc của mình.

Mã Nguyệt Huy mặt đen lại:

Tôi là bị chị dâu của cậu đuổi ra ngoài!

Trần Thương nghe xong, sửng sốt một chút:

- Cái này ... việc nhà à?

Mã Nguyệt Huy lắc đầu:

- Chính là tôi làm hư một cái váy Givenchy thôi, hôm qua tôi giặt một đống quần áo cả ngày, buổi tối còn phải chạy đến cấp cứu.

- Tiểu tử cậu, hại người rất nặng đó!

Trần Thương nghe xong, lập tức thấy thoải mái!

Mã Nguyệt Huy trừng mắt nhìn Trần Thương:

- Cậu còn vui vẻ như thế à?

Trần Thương bị dọa đến run rẩy:

- Không có nha, anh nhìn thay toi vui vẻ chỗ nào?

Dương Khiết đi đến:

- Bác sĩ Trần, vui vẻ như thế à?

Trong lòng Trần Thương lộp bộp, rõ ràng như thế à?

Lão Mã tức giận: “Uổng công tôi tin tưởng cậu như vậy, cậu vậy mà còn cười trên nỗi đau khổ của người khác!"

Trần Thương vội vàng dừng lại:

- Tổ trưởng Mã, anh hiểu lầm tôi rồi, anh suy nghĩ kỹ một chút, ca phẫu thuật ngày hôm qua của anh có tiến bộ hay không? Tốc độ khâu lại có nhanh hay không?

Lão Mã nghe thấy câu nói này, lập tức sửng sốt một chút.

Để tay lên ngực tự hỏi, thật sự là nhanh hơn không ít!

- Nhanh hơn.

Trần Thương vỗ tay một cái:

Nhanh là được rồi, ông cảm thấy cứu người với một cái váy, bên nào nhẹ bên nào nặng?

Lão Mã gật đầu:

- Nói thì nói như thế! Nhưng mà ...

Trần Thương tiếp tục nói:

- Vậy ông cảm thấy mạch máu nhân tạo đắt như thế, ông có cơ hội luyện tập à? Ông có thể tùy ý như thế à?

Lão Mã lập tức sững sờ, tiếp tục gật đầu:

- Chính là ...

Trần Thương thở dài:

- Vậy không phải là đúng rồi à?

Lão Mã nhìn chằm chằm vào Trần Thương:

- Thế nhưng, tại sao tôi vẫn không vui vẻ như thế chứ?

Trần Thương nghe xong lời này, không nhịn được lập tức nói:

- Như vầy đi, tổ trưởng Mã, tôi chỉ cho anh một biện pháp tốt.

- Hôm qua anh khâu lại xong có chụp hình chưa?

Lão Mã gật đầu:

- Chụp rồi!

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!