“Muốn chết!"
Đối phương định rút kiếm.
Nhưng kiếm còn chưa ra khỏi vỏ.
“Bịch!”
Lý Quân đột nhiên ra tay, một cái tát đánh bay đối phương.
Người xung quanh trợn tròn mắt.
Dù biết Lý Quân rất mạnh nhưng Tuần Huống cũng ngây người.
Hắn không ngờ Lý Quân lại ra tay, tên này liều thật.
"Bắn hắn lại."
Lúc này, người của Tê Hà Cốc mới hoàn hồn, lần lượt xông về phía Lý Quân.
Kiếm quang lóe lên, đao quang, nắm đấm ... cùng lúc hướng về phía Lý Quân.
Nhưng ngay sau đó.
"Bịch bịch bịch ... "
Từng tiếng va chạm vang lên.
Nhưng người này xông tới nhanh thì bay ra cũng nhanh, bọn họ như sủi cảo rơi lả tả trên mặt đất, mặt mày sưng húp, thảm không đỡ nổi.
Lý Quân thì bước thẳng vào trong trận pháp.
Lý Quân vào rồi nhưng Tuần Huống lại không theo vào, hắn lấy ra một khối ngọc bội. Khi hắn đặt ngọc bội ở kết giới của trận pháp, một luồng ánh sáng mờ bao trùm lấy hắn, trước mặt tự động xuất hiện một con đường.
Tuần Huống bước vào rồi biến mất vào trong trận pháp, rõ ràng hắn vào Tê Hà Cốc không cùng một đường với Lý Quân.
Lúc này, trong một tòa viện tại Tê Hà Cốc.
Hàn Lập như ngồi trên bàn chông, tâm thần bất an.
Đối diện ông, một người đàn ông trung niên lại khẽ mỉm cười: "Đại ca đang lo lắng cho tên tiểu tử đó sao? Yên tâm, ta đã thể hiện rõ thái độ, chắc bây giờ hắn cũng rời đi rồi.”
"Năm đó huynh trung thành với tam tiểu thư nhà họ Nhậm, đó là trung nghĩa của huynh, đệ cũng không có gì để nói. Nhưng tam tiểu thư nhà họ Nhậm đã chết rồi, huynh cũng đã hoàn thành bổn phận, vì sao còn phải tiếp tục tận trung với người gọi là thiếu chủ đó? Huynh cũng đâu có nợ hắn ta cái gì."
"Hơn nữa nghe huynh kể cũng biết cái tên Lý Quân này tự cao đại, gây thị phi khắp nơi. Nếu huynh tiếp tục bảo vệ hắn, sớm muộn gì cũng bị liên lụy. Cho nên đệ sẽ không để huynh rời khỏi Tê Hà Cốc."
Hàn Lập thở dài: "Chu Đình, ngươi không biết tính tình thiếu chủ, hắn chắc chắn sẽ không vì một câu nói của ngươi mà ngoan ngoãn rời đi đâu."
“Lẽ nào hắn ta còn dám xông vào Tê Hà Cốc sao?"
Mạnh Chu Đình hừ lạnh.
Đúng lúc này, ánh mắt Mạnh Chu Đình đột nhiên nhìn về phía cửa.
“Ai?"
Một bóng dáng xuất hiện, chính là Tuần Huống.
“Là ngươi? Ngươi đến làm gì? Dựa vào việc sư phụ ngươi năm đó có chút quan hệ với Tê Hà Cốc mà có được một tấm lệnh bài, dám nghe trộm ta nói chuyện, ngươi cho rằng ta sẽ không dạy dỗ ngươi sao?"
Giọng Mạnh Chu Đình lạnh như băng.
Tuần Huống lại không để ý, chỉ là khẽ mỉm cười.
"Ta có nghe trộm các ngươi nói chuyện đâu, mà lần này ta đến là để mang nhân tài cho Tê Hà Cốc các người đó."
"Nghe nói sau khi cốc chủ tiền nhiệm của Tê Hà Cốc qua đời, cho tới bây giờ vẫn chưa tìm được cốc chủ mới. Lần này ta mang người đó tới."
"Ngươi định nói là cái tên Lý Quân đấy à? Một kẻ từ Di Tích Cấm, hắn cũng xứng?"
Mạnh Chu Đình khinh thường.
"Tê Ha Coc khong giống nhung thế luc khac. Nam đo Te Hà Coc được vô số tán tu thành lập, vậy nên cốc chủ không chỉ có đệ tử trong cốc mới được đảm nhiệm."
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!