“Chúng ta cũng không biết danh tính của vị cao thủ ấy. Nhưng đối phương am hiểu các loại chú pháp, chỉ một ngón tay cũng có thể biến người thành dê bò, thực sự rất đáng sợ."
Phải rất lâu sau, Lý Quân mới tạm bình tĩnh lại.
Dù sát khí có ngập trời, không tìm ra người cũng vô ích.
Bình tĩnh lại, anh mới sực nhớ việc quan trọng nhất là chữa thương cho lão Hàn.
Anh không muốn ông ấy chỉ sống được thêm năm sáu năm.
Cả đời lão Hàn trung thành với mẹ anh, lại là một trong những người quan trọng nhất với Lý Quân trên đời này. Anh không thể để lão Hàn chết.
Anh vội đặt tay lên cổ tay lão Hàn lần nữa, dò xét tình trạng cơ thể.
Lần này anh mới phát hiện, cả cơ thể lão Hàn, thậm chí trong máu cũng tràn ngập cấm chú.
Những cấm chú đó gặm nhấm tinh khí lẫn tuổi thọ của lão Hàn như đỉa hút máu.
Vốn Huyết Lôi Chấn Thiên Quyết của Lý Quân là khắc tinh cấm chú. Nhưng khổ nỗi thân thể lão Hàn đã quá suy yếu, hoàn toàn không chịu nổi sự can thiệp mạnh mẽ.
Nếu để Huyết Lôi nhập thể, e rằng cấm chú chưa biến mất thì lão Hàn đã mất mạng.
Muốn phá cấm chú, trước hết phải để thân thể lão Hàn hồi phục.
Lý Quân nhìn sang Mạnh Chu Đình. Mạnh Chu Đình và lão Hàn là anh em kết nghĩa, ắt đã nghĩ đủ cách phá cấm cho ông ấy.
Mà bước đầu tiên chính là dưỡng lại thân thể.
Mạnh Chu Đình khe tho dai: "Cam chu do tên cao thủ than bí kia cuong ep gieo vào đã phong ấn tinh phách của lão Hàn. Phong ấn không giải, cho dù thân thể có bồi bổ cũng uổng.”
'Năm xưa chúng tôi còn yếu nên không biết đối phương đáng sợ đến mức nào. Về sau đến Tê Hàn Cốc mới hay, ngay cả các Thái Thượng trưởng lão Thần Cảnh cũng bó tay. Muốn phá cấm chú, không khác gì phải đối đầu trực diện với đối phương."
"Ông cứ nói cách. Còn cấm chú, không cần ông lo." Lý Quân nói.
"Không cần tôi lo?" Mạnh Chu Đình không tin anh có thể phá cấm chú.
Vì nghĩa huynh, ông ta từng cầu mấy vị Phó Cốc chủ, thậm chí cả Thái thượng trưởng lão nhưng đều bất lực.
Võ đạo của Lý Quân đúng là kinh người, nhưng người hạ chú quá đáng sợ.
Nhưng ông ta vẫn nói: "Muốn thân thể nghĩa huynh khôi phục, chỉ có đan dược. Hơn nữa phải là đan dược cấp Thần."
"Ở đâu có đan dược cấp Thần?" Lý Quân vội hỏi.
Tuy trong Huyết Ngọc Châu của anh có không ít đan dược, nhưng lại không có đan dược cấp Thần, đủ thấy nó quý đến mức nào.
"Trong bảo khố của tổng bộ Vạn Bảo Lâu." Mạnh Chu Đình nói.
"Những nam qua Vạn Bao Lâu thu gom một nguồn của cải vô tận. Vài năm truớc con co loi dồn ho co đuoc mot vien đan duoc cap Than. Nhung đung sau Vạn Bảo Lâu là Chư Thần Điện. Dẫu biết tổng bộ có đan dược, nhưng với thực lực của tôi thì cũng không cướp nổi."
"Còn Tê Hà Cốc không thể vì một người ngoài mà đắc tội Chư Thần Điện. Lý Quân, giờ cậu đã là Cốc chủ Tê Hà Cốc, chỉ cần cậu ra lệnh, toàn cốc sẽ nghe theo."
"Dẫn quân đánh thẳng vào tổng bộ Vạn Bảo Lâu, đoạt lấy đan cấp Thần, cũng không phải việc khó."
"Thì ra ở tổng bộ Vạn Bảo Lâu." Nghe vậy, Lý Quân khẽ cười.
Anh không sợ con đường gian nan, chỉ sợ không có hy vọng.
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!