Nếu là trước kia, ông ta không tin có người đối kháng được với Thần, nhưng lời của Thừa Phong chân nhân đã cho ông ta hy vọng.
Người được Vu tộc và Chủ nhân của Chuông Thần đồng thời lựa chọn, nếu ở thời thượng cổ sẽ đủ sức làm chúa tể thiên hạ, lũ gọi là Thần kia cũng chỉ có thể phủ phục dưới chân hắn.
Chỉ tiếc là Lý Quân còn quá trẻ, mà Thần sắp giáng lâm rồi, không còn nhiều thời gian để hắn trưởng thành.
Tư Không Viêm nghe Triệu Uẩn nói vậy thì không khỏi cười lạnh: "Khiến chúng ta bị trừng phạt? Thật là nực cười! Triệu Uẩn, ngươi đang nói mê đấy à? Ngàn năm nay, Thần thống trị toàn bộ Chư Thánh Địa, đã từng có ai lay chuyển được địa vị của Thần chưa?"
"Tiền bối nhà họ Triệu ngươi là Triệu Nhất Kiếm thì sao? Kinh tài tuyệt diễm cỡ nào? Chẳng phải vẫn bị chém làm hai đoạn đó sao? Cho dù xuất hiện thêm Triệu Nhị Kiếm, Triệu Tam Kiếm thì thay đổi được gì? Huống hồ, không bao giờ có hạng người như vậy xuất hiện nữa đâu."
"Không, người như vậy đã xuất hiện rồi!" Triệu Uẩn khẳng định chắc nịch, ông ta tin Thừa Phong tổ sư sẽ không lừa mình.
Nếu đúng như lời Thừa Phong tổ sư nói, chỉ cần Lý Quân vượt qua được lần truy sát này của người Thần Giới thì có khả năng thực sự thay đổi cục diện Chư Thánh Địa.
"Đã xuất hiện? Là ai thế? Ngươi nói tên ra đi, để ta đi tiêu diệt hắn luôn."
"Đến lũ chó săn của Thần như chúng ta mà còn không đối phó nổi, còn đòi kháng cự lại Thần, chẳng phải quá nực cười sao!"
Tư Không Viêm giống như vừa nghe thấy một câu chuyện cười.
"Tư Không Viêm, rồi có ngày ngươi sẽ gặp hắn, đến lúc đó ngươi sẽ biết trước mặt hắn, ngươi chẳng là cái thá gì cả."
Ánh mắt Triệu Uẩn lộ vẻ quyết liệt, ông ta giơ tay định vỗ thẳng vào trán mình tự sát.
Thế nhưng giây tiếp theo, lão giả bên cạnh Tư Không Viêm đã trực tiếp xuất hiện trước mặt Triệu Uẩn, chộp lấy cổ tay Triệu Uẩn.
Tư Không Viêm cười lạnh: "Muốn tự sat? Trước mặt ta, ngươi không có quyền
đó.
"Cắt đứt toàn bộ gân tay gân chân của ông ta, sau đó ta sẽ từ từ hành hạ." Tư Không Viêm ra lệnh.
Lão giả gật đầu.
Lão giả gật đầu.
"Rắc!"
Bàn tay trực tiếp bóp nát bả vai Triệu Uẩn.
Ngay lập tức, cơn đau dữ dội khiến Triệu Uẩn không kìm được mà hừ lạnh một tiếng.
Đồng thời, lão giả kia tung một cú đá, một chân của Triệu Uẩn bị đá gãy, xương trắng đâm xuyên lớp áo lộ ra ngoài, máu tươi lập tức nhuộm đỏ.
Triệu Uẩn quỳ sụp xuống, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
"Phế tu vi của ông ta đi." Tư Không Viêm phân phó.
"Vâng."
Lão giả giơ tay, vỗ về phía đan điền của Triệu Uẩn.
Chưởng này nếu hạ xuống, Triệu Uẩn sẽ trở thành một phế nhân.
"Vốn dĩ ngươi có thể tránh được nỗi đau xác thịt này, nhưng ngươi lại không phối hợp. Yên tâm, đây mới chỉ là bắt đầu thôi, lát nữa ngươi sẽ phải chịu cực hình thực sự." Giọng nói lạnh lùng của Tư Không Viêm vang lên.
Triệu Uẩn đã nhắm mắt lại.
Lúc này ông ta như cá nẵm trên thớt, không còn sức phản kháng.
"Lý Quân, hy vọng ngươi đúng như lời Thừa Phong tổ sư nói, có một ngày đạp lũ Thần kia dưới chân, càng phải giết sạch đám chó săn này để báo thù cho ta." Đây là ý niệm duy nhất trong đầu Triệu Uẩn lúc này.
Sức mạnh khủng khiếp từ bàn tay lão giả trực tiếp muốn nuốt chửng đan điền của Triệu Uẩn.
Nhưng ngay khoảnh khắc sắp đánh trúng, một tiếng rít xé gió đột ngột vang
lên
Một mũi tên xé toạc không khí, lao vun vút về phía lão giả.
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!