Sau khi thu cất giọt Thần huyết, Lý Quân nhìn về phía Triệu Uyển Thanh và Triệu Tiêu.
"Sư tỷ, sư huynh, vết thương trên người hai người cần thời gian để hồi phục. Ta dự định thành lập Liên minh Giết Thần, lấy di tích cũ của nhà họ Tư Không làm trụ sở. Chúng ta hãy đến tiểu không gian của nhà họ Tư Không để trị thương, sẵn tiện ta sẽ luyện hóa giọt Thần huyết này." Lý Quân nói.
Tính cách của hắn là hễ có được bảo vật thì phải lập tức tiêu hóa thành của mình, lúc này đã có chút không đợi được nữa.
Triệu Tiêu và Triệu Uyển Thanh gật đầu đồng ý.
Cả ba lập tức đi về phía ngoại thành.
Cùng lúc đó, trong một khu di tích đang thám hiểm, Tiêu Phong tay bưng một đóa sen vàng, mặt đầy vẻ vui mừng, hắn ta hớn hở nói với Vu Hàm bên cạnh: "Vu Hàm, ngươi đúng là phúc tinh của ta, đóa kim liên này có mười hai hạt sen, sau khi luyện hóa sẽ có trợ giup rất lớn cho tu vi của ta."
Nghe vậy, Vu Hàm khom lưng quỳ gối nói: "Vẫn là do đại nhân thực lực cường hãn, nếu là người bình thường dẫu biết nơi này có kim liên thì e là cũng không lấy được."
"Ha ha ha, Vu Hàm, ta nhận ra thu ngươi làm nô bộc đúng là một quyết định vô cùng chính xác."
"Nể tình ngươi biết ăn nói như vậy, ta quyết định sau khi rời khỏi di tích sẽ giúp ngươi đi giết Lý Quân, giúp ngươi sớm ngày báo thù."
"Thật sao?"
Mắt Vu Hàm lóe lên tia sáng.
Dẫu biết Tiêu Phong giết Lý Quân là vì cơ duyên trên người Lý Quân, nhưng ông ta đã sớm không chờ nổi nữa rồi.
Đang lúc trò chuyện, thân hình Tiêu Phong bỗng chấn động, lông mày nhíu chặt lại.
"Đại nhân, ngài sao vậy?" Vu Hàm thận trọng hỏi.
"Không biết tại sao, trong lòng ta bỗng dâng lên mấy phần bất an, dường như đã xảy ra chuyện gì đó."
Đang nói thì một tế đàn to bằng bàn tay trên người Tiêu Phong đột nhiên bay ra
Trên tế đàn bùng phát một đạo quang mang, giữa luồng sáng đó hiện lên một bóng người uy nghiêm.
"Tiêu Phong, đồ khốn kiếp! Nữ nhi của ta đuổi theo ngươi đến Chư Thánh Địa, vậy mà ngươi lại để con bé bỏ mạng tại Chư Thánh Địa. Ngươi chăm sóc nữ nhi của ta như thế đấy à?"
Nghe thấy lời này, mặt Tiêu Phong lập tức biến sắc, kinh ngạc thốt lên:
"Trương thúc thúc, ngài nói ... Chỉ Lan đã mất mạng?"
Tiêu Phong cảm thấy thật không thể tin nổi.
Trương Chỉ Lan là Thần Cảnh tầng chín, kẻ nào có thể giết được nàng ta?
"Mệnh bài của con bé đã vỡ nát! Tiêu Phong, chuyện này nếu ngươi không cho ta một lời giải thích thỏa đáng, ta sẽ không để yên cho ngươi đâu."
"Trương thúc thúc xin yên tâm, cái chết của Chỉ Lan ta nhất định sẽ điều tra rõ ràng, và sẽ mang thủ cấp của kẻ giết người về cho ngài."
Tiêu Phong cũng không nhịn được mà lau mồ hôi lạnh trên trán.
Nhà họ Trương là đại thế lực không hề thua kém gia tộc đứng sau hắn ta, thiên kim nhà họ Trương chết rồi, nếu họ giáng tội xuống thì hắn ta cũng không gánh nổi.
Nghe lời Tiêu Phong, cơn giận của nam nhân đối diện vẫn không hề giảm bớt, nhưng dù sao cũng đã bình tĩnh lại vài phần, nói:
"Ta cho ngươi mười ngày. Trong vòng mười ngày phải mang thủ cấp kẻ giết người tới trước mặt ta, đồng thời tìm thấy thi thể nữ nhi của ta, dùng bí pháp đưa về Tiểu Ngọc Kinh."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!