Nghe vậy, Tuyết Thanh Kiến cùng Cừu Viêm Hải biến sắc, Trác Phàm cũng giật nảy cả mình, vội vã giang tay, cản Tuyết Thanh Kiến sau lưng: "Chờ chút, Lệ lão, ngươi không phải dẫn ta đến bái sư à, vì sao. . ."
"Hừ, có thể bái thành, tất nhiên là tốt nhất, nhưng bây giờ, gϊếŧ bọn họ, chắc chắn càng tốt hơn!"
Lệ Kinh Thiên lạnh lùng nói, rồi nhìn về phía Trác Phàm, tức giận hừ một tiếng: "Tiểu công tử, ngươi tốt nhất nên tránh ra, nếu không, ta lỡ tay thương tổn ngươi, hoặc là gϊếŧ ngươi, lão phu sẽ không chịu trách nhiệm này!"
"Lệ Kinh Thiên, ngươi dám, cha ta là. . ."
"Coi như cha ngươi là môn chủ, chắc chắn hắn cũng ủng hộ ta làm việc này!
Lệ Kinh Thiên nhếch miệng cười lớn, rất hài lòng đối với việc thực lực đang tăng nhanh như gió, đồng thời cũng càng thêm cảm kích Trác Phàm: "Hừ, hai kẻ sắp chết, không cần phải biết nhiều như vậy!"
Nghe vậy, hai sắc mặt người liền trầm xuống, hiểu rõ tâm muốn trừ khử hai người của Lệ Kinh Thiên, trong lòng cũng ngưng trọng lên.
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!