A Mục gật đầu: “Ta biết”.
Hạo Thiên nhìn A Mục: “Hỏi lần cuối cùng, cô đi Bất Chu Thần Sơn làm gì?”
A Mục cười nói: “Thực sự chỉ là để chạy thoát mạng mà thôi a!”
Hạo Thiên nhìn A Mục, tay phải từ từ nắm chặt lại. Chính vào lúc này, Diệp Huyên đột nhiên giữ chặt A Mục, A Mục đang định nói, hắn trực tiếp đưa A Mục vào trong tháp Ngục Giới, cùng lúc đó, tháp Giới Ngục trực tiếp bị phong tỏa.
Trong tháp Giới Ngục, A Mục ngây người.
Diệp Huyên nhìn về phía Hạo Thiên đang ở phía xa kia, cười nói: “Chào chư vị!”
Hạo Thiên nhìn Diệp Huyên: “Ngươi muốn lấy một đánh ba sao?”
Diệp Huyên lắc đầu: “Đánh không thắng nổi”.
Hạo Thiên cười nói: “Chúng ta cho phép ngươi gọi người đến!”
Diệp Huyên nhìn Hạo Thiên: “Ta muốn một đấu một với ngươi!”
Một đấu một!
Hạo Thiên đột nhiên cười nói: “Ta thấy không cần thiết, bởi vì ngươi đánh không lại ta! Hơn nữa, ta thấy loại một đấu một này, chẳng có ý nghĩa gì. Vì thế nên, hoặc là giờ người bỏ chạy, hoặc là ngươi gọi người tới!”
Diệp Huyên trầm mặc.
Hạo Thiên nhìn chằm chằm Diệp Huyên: “Quyết định không gọi (thêm) người tới sao?”
Hai mắt Diệp Huyên từ từ đóng lại: “Tiền bối, ta với ba người bọn họ đánh nhau, có mấy phần thắng?”
Tầng chín đáp: “Mười phần!”
Diệp Huyên ngây người: “Thật sao?”
Tầng chín lại đáp: “Là nằm mơ đó!”
Diệp Huyên: “…”
Lúc này, Hạo Thiên kia đột nhiên cười nói: “Diệp Huyên, nghe nói phía sau ngươi có vô số cường giả, giờ ta cho ngươi cơ hội, ngươi quả quyết sẽ không gọi sao?”
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!