"So kiếm khí với ta, ngươi tưởng bổn công tử sẽ sợ sao? Nhà họ Mã chúng ta chưa từng sợ bất cứ kẻ nào!"
Hàng vạn đạo kiếm khí ầm ầm chém tới!
"Âm! Âm!Âm ... "
Diệp Bắc Minh không hề có ý định né tránh!
Đây là Đạo đai Luan Hồi, là Lĩnh vực Luan Hồi của hắn!
Cho dù kiếm khí rơi thẳng lên người, khiến da thịt nứt toác, hắn vẫn có thể lập tức khôi phục, gần như bất tử bất diệt !!!
'Làm sao có thể!"
Mã Tuấn Kiệt bắt đầu hoảng!
Hắn ta rõ ràng cảm nhận được sát ý ngập trời trong cơ thể Diệp Bắc Minh, mà sau mấy trăm hiệp giao thủ, thần lực trong người hắn ta gần như đã cạn sạch. Nếu tiếp tục đánh, trong đầu Mã Tuấn Kiệt loe lên một ý nghĩ đáng sợ!
Hắn ta chắc chắn sẽ thua!
Về chuyện "chết", Mã Tuấn Kiệt chưa từng nghĩ tới!
Chưa ai dám giết hắn!
Nhung bại tran truoc mat nhiều nguoi nhu vay! Cung du đe han kho ma chấp nhận!
'Tiểu tử! Đến đây thôi được không? Đánh nữa, giữa chúng ta tất có một bên bại trận!"
Sắc mặt Mã Tuấn Kiệt trầm xuống!
Hắn trừng mắt nhìn Diệp Bắc Minh đầy ác độc!
"Nếu ta thua! Ngươi có biết kết cục của ngươi sẽ là gì không?"
"Thua?"
Diệp Bắc Minh bật cười, lắc đầu: "Đến giờ mà ngươi còn tưởng mình sẽ chỉ thua thôi à?"
"Sao thế? Chẳng lẽ ngươi còn dám giết ta?" Đồng tử Mã Tuấn Kiệt khẽ nheo lại, không nhịn được mà cười lạnh.
'Ta có gì mà không dám?"
Diệp Bắc Minh bước mạnh lên một bước!
Thần lực trong người hắn như vô cùng vô tận!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!