“Ngươi qua đây đi, vẫn như trước kia chứ?" Lâm Nhất cười nói.
“ʻÙʼừ."
Lâm Nhất cười, dẫn nàng ta đi về phía cây Ngô Đồng, trước khi đi để cho Tiểu Tặc Miêu năm quả Thiên Vân bốn màu.
Duoi cay than Ngo Dong, Lam Nhat ngoi sau lung Tieu Bang Phượng, trên mặt lộ ra nụ cười, bình thản giúp nàng ta buộc tóc.
Mỗi lần buộc tóc cho nàng ta, Lâm Nhất đều không nhịn được cười, rất dễ nhớ đến cảnh Diệp Tử Lăng bôi son phấn cho nàng ta.
Đó hẳn là nỗi nhục cả đời của đại đế, sau khi trở về lập tức khóc luôn.
Tiểu Băng Phượng ngồi trước mặt Lâm Nhất, hiếm khi yên tĩnh, lúc này mới giống cô gái bình thường.
Thật ra Lâm Nhất cũng không biết, lúc này trạng thái của hắn rất tự nhiên, hoàn toàn khác với trạng thái ở núi Phi Vân.
Ngông cuồng chỉ là biểu hiện bên ngoài, yên tĩnh mới là bản tính của ta.
Dưới cây thần Ngô Đồng, một lớn một nhỏ hai người hòa hợp đến lạ thường, khung cảnh đẹp đến mức khiến người ta cảm thấy ngoài ý muốn.
“Lâm Nhất, bổn Đế không tìm thấy thần văn Nhật Nguyệt ở viện U Lan, rất kỳ quái ... "
"Không tìm thấy mới là bình thường, có gì kỳ quái đâu."
Lâm Nhất vừa nói, vừa vuốt tóc nang ta cho thang, sau đó chậm rai tết từng đoạn nhỏ.
"Không phải!" Tiểu Băng Phượng có chút kích động, định đứng dậy.
“Ngồi yên.”
Lâm Nhất ấn nhẹ lên đầu nàng ta, vuốt mái tóc của nàng ta.
“Không phải, lần này bổn Đế cảm nhận được khí tức thần văn yếu đi rất nhiều, như không tồn tại nữa. So với lần trước thì hoàn toàn khác, nếu không phải bổn Đế từng đen đay rồi, cung không dám chắc thần văn Nhật Nguyệt vẫn ở viện U Lan."
“Không vội."
“Hừ, tên đàn ông cặn bã này, chuyện của bổn Đế ngươi chẳng để tâm chút nào. Rốt cuộc khi nào ngươi đi viện U Lan, tự mình giúp bổn Đế đi."
“Chuyện này ... Nếu ta đi viện U Lan, Bạch Sơ Ảnh thật sự sẽ giết ta mất."
“Hừ, đồ đàn ông cặn bã, chẳng quan tâm bổn Đế chút nào, chỉ nhớ đến Bạch Sơ Ảnh. Ngươi giúp bổn Đế đi, chờ bổn Đế khôi phục thực lực, sẽ bắt nàng ta về cho ngươi làm người giúp việc."
"Ngươi đúng là cái gì cũng dám nói." Lâm Nhất nhịn không được bật cười, dừng chút rồi nói: "Đại đế, ngươi nói xem nếu có một ngày Thiên Đạo sụp đổ thì sẽ thế nào?”
"Chuyện đó à ... Vậy thì thảm rồi."
Tiểu Băng Phượng thở dài nói: "Nếu Thiên Đạo sụp đổ, kỷ nguyên Thần Long sẽ không còn tồn tại, tất cả tu sĩ của kỷ nguyên Côn Luân, bất kể chủng tộc nào, đều sẽ trở thành tồn tại như súc vật, đời đời kiếp kiếp bị người nô dịch, cho dù luân hồi chuyển thế cũng không thể thoát khỏi, ngươi hỏi cái này làm gì?"
“Không có gì, tóc ngươi xong rồi." Lâm Nhất nói.
"Gương gương!"
Tiểu băng phượng soi gương, nhìn hai bím tóc nhỏ của mình, nghiêm túc chỉnh sửa mấy lần, lúc này mới hài lòng gật đầu.
“Không được nhớ nhung khuôn mặt của bổn Đế!"
Tiểu Băng Phượng thấy Lâm Nhất đang nhìn mình, khinh bỉ, rồi vui vẻ chạy đi.
Dưới gốc Ngô Đồng, Lâm Nhất lấy số quả Thiên Vân Quả còn lại ra, trên mặt lộ ra nụ cười.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!