Chưa xong!
Mặt đất vốn đã nứt vỡ, sau một kích này hoàn toàn tách ra, mặt đất trong phạm vi mười dặm vỡ vụn tan tành.
Trong làn bụi đất tung bay, từng khối đất đá vỡ bay lên không trung.
Kiếm quang chém vỡ vòng xoáy bạc, Lâm Nhất từ trong đó bay ra, ầm ầm ầm, thế bay không giảm, nơi hắn đi qua vô số tảng đá bị đâm vỡ thành mảnh.
Phụt!
Lâm Nhất như tia chớp bay tới trước mặt mười tên Niết Bàn đỉnh phong, những người này vừa mới thi triển sát chiêu, mồ hôi trên trán rơi xuống, khí thế đã dùng hết đang thở dốc.
Nhìn thấy Lâm Nhất giết tới, trong mắt tất cả đều lộ ra vẻ kinh hoàng.
Chạy!
Mười người tản ra, quay người bỏ chạy.
Nhưng còn chưa kịp quay hẳn người, trong cơ thể Lâm Nhất bắn ra mười ba đạo thân ảnh, mỗi thân ảnh đều chém ra một kiếm.
Kiếm như đom đóm, cùng với máu bắn tung tóe không ngừng nở rộ, khi mười ba đạo thân ảnh chồng lên nhau.
Trên không trung khắp nơi đều là tay chân đứt đoạn, Lâm Nhất quay đầu nhìn lại, ánh mắt đối diện với Bạch Sơ Ảnh.
Người sau nằm trên vai Long Viên, bị cảnh này dọa đến không dám lên tiếng, nàng ta dường như đã quen biết lại đối phương lần nữa.
Đối mặt mười tên Niết Bàn đỉnh phong đã không còn sức lực, vậy mà không hề nương tay, dùng Huỳnh Hỏa Thần Kiếm giết sạch không chừa một ai, ngay cả toàn thây cũng không có.
Phía sau, Chương Khôi nhìn thấy cảnh này trực tiếp sững sờ, đây chính là thực lực thật sự của Dạ Khuynh Thiên sao?
Tiểu Tặc Miêu đang chống đo sự vay công của hơn hai mươi tên Niết Bàn đỉnh phong, chịu đựng một kích mạnh nhất vừa rồi, trên người máu chảy không ngừng, đã bị thương không nhẹ.
Lâm Nhất dứt khoát không đi nữa, vút vút vút, thân thể hắn nhảy qua từng khối đá, giết về phía Chương Khôi.
"Vạn Tượng Ma ... "
Chương Khoi con chua noi xong, Lam Nhat đa te ra Huynh Hoa Thần Kiếm Thánh Quyển - kiếm thứ nhất, Khô Mộc Sinh Hoa.
Âm!
Kiếm pháp chỉ bán thánh mới có tư cach tu luyện này, cong thêm tinh diệu gia trì, Chương Khôi đang ở trạng thái đỉnh phong còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã bị kiếm quang chém thành mấy khối.
Lâm Nhất tra kiếm vào vỏ, dang hai tay, nhẹ nhàng rơi xuống bên cạnh Bạch Thanh Vũ.
“Đi."
Hắn lấy ra đan dược nhét vào miệng, ngồi xếp bằng nhắm mắt, dùng tốc độ nhanh nhất khôi phục Niết Bàn chi khí gần như đã cạn kiệt.
Liên tục thi triển sát chiêu, Niết Bàn chi khí của Lâm Nhất thật sự một giọt cũng không còn, nhất định phải nhanh chóng bổ sung.
Tính kỹ lại, đã lâu rồi hắn chưa dốc hết toàn lực như vậy.
Sau khi mất thủ lĩnh, Tiểu Tặc Miêu cầm Thiên Khôi Ma Côn đánh cho đám người còn lại không có sức phản kháng.
Bạch Thanh Vũ cũng đang ở trên vai Long Viên, đã sớm ngây người, cả người như hóa đá.
Toàn thân Lâm Nhất đầy máu, có máu của hắn, cũng có máu của đối thủ, trộn lẫn với nhau tỏa ra mùi tanh nồng.
Bạch Thanh Vũ rất không thích ứng, trong ấn tượng của nàng ta, Dạ Khuynh Thiên rất có phong độ, cho dù nàng ta giở nhiều tiểu tính khí, đối phương cũng luôn cười cười không nói gì.
Nhưng hôm nay gặp lại đối phương, lại là giết người như chém cỏ, quyết đoán, tàn nhẫn, không lưu lực, còn rất có tâm cơ.
Nghĩ thôi cũng rợn người, Bạch Thanh Vũ run rẩy, lặng lẽ kéo giãn khoảng cách với Lâm Nhất.
Cho đến lúc này, nàng ta mới hiểu lời Lâm Nhất hôm qua nói là có ý gì.
Rất nhiều lúc, có thể sống sót chính là sự dịu dàng lớn nhất rồi.
Âm!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!