Đá chọi với đá mà không có bất cứ kỹ xảo nào, kèm theo đó là nắm đấm hai người hung hăng va chạm vào nhau. Ngay lập tức, sàn nhà chỗ hai người đứng nứt toát ra trong nháy mắt, từng khe hở không ngừng kéo dài ra bốn phía. Đồng thời làn sóng xung kích mạnh mẽ kia cũng trực tiếp đánh bay rất nhiều đệ tử xung quanh ra thật xa.
Có đệ tử Thiên Tề Tông và đệ tử của Hoa Thần Môn, cũng có đệ tử của Thiết Kiếm Mô. Làn sóng không phân biệt địch ta, chỉ cần là những đệ tử đứng trong phạm vi một trăm thước quanh hai người Tiêu Trần đều vô tình bị đánh bay ra thật
ra.
Đối mặt với Chu Hoa, Tiêu Trần không có một chút nhượng bộ. Ngay sau khi hắn bắt đầu đã xuất ra chiêu đơn giản nhất mà không kém phần thô bạo chính là đối đầu trực diện.
Hai quyền va chạm vào nhau, lúc này khóe miệng Tiêu Trần khẽ cong lên vẽ ra một ý cười nhẹ: "Ngươi chỉ có chút sức mạnh này thôi sao? Làm cho người ta quá thất vọng rồi đấy."
Trong số người trẻ tuổi ở phủ Thiên Phong thì Chu Hoa quả thật là một trong những người giỏi nhất, nhưng sau khi tiếp xúc trực tiếp với Chu Hoa tiếp, Tiêu Trần phát hiện sức mạnh của Chu Hoa khiến cho hắn có chút thất vọng.
Neu so sanh suc mạnh co bap, Chu Hoa khong the lam cho Tieu Tran thỏa mãn. Phải biết rằng một cú đấm này, Tiêu Trần còn chưa dùng đến Bách Luyện Chiến Thể, nhưng chỉ như vậy thôi cũng đã có thể ngang sức với Chu Hoa.
Nghe những lời này của Tiêu Trần, phản ứng đầu tiên của Chu Hoa là sửng sốt. Hắn ta không giống với Tiêu Trần, lúc này trong lòng Chu Hoa có chút kinh ngạc, nguyên nhân vì sức mạnh của Tiêu Trần vượt quá tưởng tượng của hắn ta. Chỉ vẻn vẹn một cú đấm, Chu Hoa đã biết sức mạnh cơ bắp trên cơ thể Tiêu Trần không hề thua kém hắn ta.
Hắn ta đã nhìn nhầm Tiêu Trần, dù vậy nhưng Chu Hoa sẽ không thừa nhận điểm này. Chu Hoa hừ lạnh một tiếng, nói: "Hừ, ngươi đúng là có vài phần bản lĩnh, những chỉ với chút năng lực này thì có thể thay đổi được gì chứ? Chết đi cho ta."
Nói xong, Chu Hoa dùng roi quất thẳng đến một bên mặt Tiêu Trần, thấy thế, cơ thể Tiêu Trần hơi ngửa ra sau khéo léo tránh được một kích của Chu Hoa.
Kình phong thổi qua trước mắt, một kích thất bại, Chu Hoa thuận thế sử dụng Thiên Binh của hắn ta, đó là một thanh trường kiếm màu trắng bạc.
Thiết Kiếm Môn là một kiếm đạo tông môn, các đệ tử trong mồn hầu như đều là kiếm tu. Thân là một trong tam đại đệ tử của Thiết Kiếm Môn, Chu Hoa tự nhiên cũng là một kiếm tu.
Thấy Chu Hoa rút Thiên Binh bảo kiếm của hắn ta ra, Tiêu Trần cũng rút Mặc Long Kiếm ra. Tay cầm Mặc Long Kiếm, lúc này một luồng kiếm ý kinh khủng từ cơ thể Tiêu Trần phun ra ngoài.
"Kiếm ý ... " Cảm giác được kiếm ý của Tiêu Trần, Chu Hoa có chút sửng sốt, bởi vì hắn ta cảm nhận được, kiếm ý từ trên người Tiêu Trần truyền ra rõ ràng không thua kém gì hắn ta, xem ra đã sắp đột phá đến cấp bậc tiểu thành của kiếm ý rồi.
Không nghĩ tới kiếm ý của Tiêu Trần lại có thể mạnh mẽ như vậy, nhưng mà Chu Hoa cũng không phải là người bình thường. Hắn ta tăng kiếm ý của chính mình lên tới cực hạn, còn chưa giao thủ, kiếm ý của hai người đã bắt đầu long tranh hổ đấu.
Dưới sự gia tăng không ngừng của kiếm ý, phạm vi vài trăm thước không gian xung quanh hai người giống như hoàn toàn bị phong tỏa. Nếu như có người xông vào vùng không gian này, đều có thể bị kiếm ý của hai người vô tình công kích.
Những đệ tử khác cũng đang trong trận chiến ác liệt không còn cách khác đành phải lui lại một lần nữa, hoàn toàn nhường lại không gian cho hai người Tiêu Trần.
“Không thể không nói, ngươi thật sự nằm ngoài dự đoán của ta, nhưng mà cũng không sao, có lẽ chiến đấu với loại người như ngươi mới có thể làm cho người ta cảm thấy tự hào. Hôm nay ngươi nhất định sẽ trở thành vong hồn dưới kiếm của ta." Chu Hoa cầm Thiên Binh bảo kiếm trong tay, lạnh giọng nói.
Nghe những lời này của Chu Hoa, Tiêu Trần nhẹ giọng nói: "Ồn ào." sau đó hắn lập tức giơ kiếm lên chém một nhát, thi triển Địa Cấp Thượng Phẩm Võ Kỹ, Điệp Lãng Tam Trùng và Vạn Trùng Lãng trong nháy mắt.
"Chút tài mọn mà thôi." Đối mặt với sự công kích của Tiêu Trần, Chu Hoa lạnh giọng cười. Hắn ta không thèm né tránh, đồng thời chém ra một kiếm, cũng thi triển Địa Cấp Thượng Phẩm Võ Kỹ.
Hai đạo kiếm phong hung hăng va chạm vào nhau, vị trí tiếp xúc trực tiếp bị xé rách ra sau triệt tiêu lẫn nhau theo đòn công kích của hai người.
Không ai có thể làm đối phương bị thương, nhưng mà cũng chính nhờ cơ hội vừa rồi, Tiêu Trần đã phóng tới, nấp trên người Chu Hoa.
Bàn chân đạp lên Mãnh Hổ Bôn Hành, Tiêu Trần đâm ra một kiếm, sắc mặt bình tĩnh nói: "Để cho ta nhìn thử xem, có phải kiếm pháp của ngươi cũng sẽ làm cho người ta thất vọng hay không."
"Ngươi muốn chết." Nghe lời nói này của Tiêu Trần, lại đối mặt với đòn công kích của Tiêu Trần, sắc mặt Chu Hoa trầm xuống, lập tức cũng đâm ra một kiếm, hai người đấu tranh rất ác liệt.
Khong co chut luu thủ, toc độ nhanh đen cuc hạn, Tieu Tran co Manh Hổ Bôn Hành, Chu Hoa hiển nhiên cũng học tập một môn thân pháp Thiên Cấp Thượng Phẩm Võ Kỹ, cho nên trên tốc độ không thua kém gì Tiêu Trần.
Thiên Cấp Thượng Phẩm Võ Kỹ ở Thiên Tề Tông chính là tuyệt chiêu trấn tông, vả lại chỉ có một bộ duy nhất. Nhưng mà ở bên trong Thiết Kiếm Môn, tuy Thiên Cấp Thượng Phẩm Võ Kỹ là tuyệt chiêu trấn tông, nhưng tuyệt đối không chỉ có một bộ, đây chính là chênh lệch nội tình giữa hai bên.
Đương nhiên, sở dĩ nguyên nhân Thiên Tề Tông như thế cũng bởi vì Cố Khải. Không biết vì sao Cố Khải phải giấu diếm cảnh giới tu vi của chính mình, đồng thời ở trên người Cố Khải còn có rất nhiều võ kỹ còn chưa thể hiện ra, nếu không Thiên Tề Tông làm sao có thể chỉ có một môn Thiên Cấp Thượng Phẩm Võ Kỹ được.
Hai người chiến đấu khó phân thắng bại, mà các đệ tử của các tông môn khác đang theo dõi trận chiến đấu kịch liệt giữa hai người cũng đã có chút không bình tĩnh.
Bọn họ vốn cho rang Chu Hoa có thể thoai mai bắt Tiêu Trần lại, nhưng từ tình huống trước mắt xem ra, Tiêu Trần này hiển nhiên cũng không đơn giản, một thân sức mạnh rõ ràng không yếu hơn Chu Hoa chút nào.
"Hôm nay đệ tử Thiên Te Tông tên là Tiêu Trần này thật đúng không đơn giản, rõ ràng có thể cùng Chu Hoa tranh đấu đến bước này."
“Các ngươi nói Chu Hoa kia có phải đang cố ý nhường hay không? Nếu không sao lại mãi vẫn không bắt được Tiêu Trần." Cuộc chiến đấu vô cùng nóng bỏng, thậm chí người còn đoán liệu có phải là Chu Hoa đang nhường hay không.
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!