Diệp Sở không đáp mà hỏi lại: "Chị Thi Nguyệt, chị thấy người giàu thiếu gì nhất?"
Hoàng Phủ Thi Nguyệt nghĩ ngợi rồi nói: "Sức khỏe?"
"Đúng, đó là một." Diệp Sở gật đầu. "Nhưng còn thứ thiếu hơn: tuổi thọ. Đặc biệt với những kẻ tiền nhiều nhưng chẳng còn bao nhiêu thời gian sống."
Nghe vậy, hai cô gái đều sững người. Hoàng Phủ Thi Nguyệt không dám tin: "Em có thể luyện đan kéo dài tuổi thọ?"
Diệp Sở gật đầu: "Có, nhưng dược liệu phải thật tốt."
Hoàng Phủ Thi Nguyệt hơi kích động. Nếu làm ra được thứ này, ắt gây chấn động lớn. Rồi cô chợt nghĩ đến một vấn đề mấu chốt: "Kéo dài được mấy năm?"
Diệp Sở trầm ngâm: "Dùng dược liệu thường, tối đa kéo dài năm năm. Nếu dùng thiên tài địa bảo, mười năm, thậm chí còn lâu hơn cũng có thể."
Hoàng Phủ Thi Nguyệt lại giật mình: "Thế là đủ. Với mấy lão sắp hết đời, năm năm đã là dài rồi."
Cô lại hỏi: "Cần những dược liệu nào?"
Diệp Sở lấy điện thoại, lập danh sách dược liệu rồi gửi cho cô.
Hoàng Phủ Thi Nguyệt liếc qua mà thầm giật mình: toàn dược liệu quý hiếm, thấp nhất cũng là nhân sâm rừng trên năm mươi năm tuổi.
"Em à, những dược liệu này tốn không ít tiền. Chị tạm thời khó xoay nổi."
Thu gom đủ số dược liệu kia ít nhất cần mấy chục tỷ, với tình cảnh hiện giờ của cô quả thật không thể.
Diệp Sở cười: "Cái đó để em lo. Chị Thi Nguyệt chỉ cần tận dụng quan hệ giúp em thu gom dược liệu, đồng thời rỉ tai tung tin ra ngoài. Lần này chúng ta phải nổ một cú vang dội. Chỉ cần đánh được danh tiếng, về sau sẽ dễ làm."
Hoàng Phủ Thi Nguyệt gật đầu tán thành. Sau đó, hai người lại bàn thêm một số việc liên quan.
Ăn xong, Hoàng Phủ Thi Nguyệt dặn: "Đông Mai, lập tức về Kim Lăng thu gom dược liệu. Gặp khó thì gọi cho tôi."
Đông Mai sửng sốt: "Gấp vậy ạ?"
"Càng nhanh càng tốt."
Ba người rời Giang Hoài Các thì trùng hợp chạm mặt nhóm Hoàng Phủ Kiệt.
Hoàng Phủ Kiệt hớn hở bước tới: "Hoàng Phủ Thi Nguyệt, báo chị một tin vui: công trường ngày mai sẽ được gỡ phong tỏa."
"Thấy chưa? Việc chị làm không xong, tôi chỉ cần một cú điện thoại là giải quyết."
Đám nhà họ Khương lập tức nhao nhao nịnh hót:
"Không hổ là thiếu gia Kiệt, năng lực quá khủng, một nữ lưu sao sánh nổi."
'Đúng thế, nghĩ xem thiếu gia Kiệt là ai chứ, là người xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ nhà họ Hoàng Phủ."
Để nịnh Hoàng Phủ Kiệt, bọn họ không ngại dìm Hoàng Phủ Thi Nguyệt xuống.
Đông Mai tức đến nghiến răng. Hoàng Phủ Thi Nguyệt thì mặt không biểu cảm, nhưng nắm tay khẽ siết đủ cho thấy lòng dậy sóng.
Diệp Sở lạnh giọng: "Có chuyện đừng vội đắc ý, kẻo lát nữa bị vả mặt."
Anh lại nhìn đám nhà họ Khương: "Còn lũ các người, thứ tiểu nhân gió chiều nào che chiều ấy, cũng đừng mừng sớm. Khéo vài hôm nữa lại phải khóc lóc đến cầu xin chị Thi Nguyệt."
Nói xong, mặc kệ mặt mũi khó coi của bọn họ, anh ra hiệu cho hai người rồi quay người rời đi.
Sau lưng vang lên một tràng cười nhạo.
"Ha ha, tên phế vật đó chắc hóa điên rồi, dám đứng đây nói nhăng nói cuội."
"Ha ha, ai biết được? Biết đâu cố tình múa mép để thể hiện trước mặt đại tiểu thư nhà họ Hoàng Phủ."
"Ù nhỉ, cũng có lý. Ôi, chẳng hiểu đại tiểu thư nhà họ Hoàng Phủ nghĩ gì, lại để mắt tới một thẳng ở rể bị nhà vợ đuổi khỏi cửa ... "
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!