Lọc Truyện

Nghề Sư Tôn Nguy Hiểm, Ta Không Làm!

Cố Hiểu Hiểu không nghĩ tới tiểu mao cầu sẽ cự tuyệt.

"Vì cái gì?" Cố Hiểu Hiểu hỏi, "Hiện tại chính là thời cơ tốt nhất a, hơn nữa ta còn tìm được lệnh bài mà Phương Lẫm Nam đã dùng khi đưa chúng ta rời khỏi, không sợ không ra được rừng xương khô."

"Không phải vì cái này, ta không cần lệnh bài cũng có thể rời đi được. Ta lưu lại chỉ là.....bởi vì ta còn có việc, phải đợi Phương Lẫm Nam trở về giải quyết, ngươi đi trước đi." Tiểu mao cầu nằm cuộn người lại không động đậy.

Cố Hiểu Hiểu cảm giác tiểu mao cầu có chút kỳ lạ, nhưng nàng không biết nên khuyên như thế nào, cũng không biết tiểu mao cầu có nghe hay không. Nàng chỉ có thể suy đoán chuyện này có khả năng liên quan tới Phương Lẫm Nam.

"Kia...được rồi, ta ở lại cùng ngươi."

"Không cần, có lẽ Tô Nhiễm Dao còn đang chờ ngươi ở Thiên Thiển Sơn, ngươi không cần vì ta mà ở lại đây. Bây giờ bọn người Phệ Tâm Ma không có ở đây, hẳn là đã bắt đầu ra tay với đại lục An Lạc, nên cũng không biết khi nào bọn họ sẽ trở lại." Ngược lại tiểu mao cầu khuyên nhủ Cố Hiểu Hiểu rời đi, "Cơ hội tốt như vậy không nhiều đâu, có lẽ chỉ có một lần, ngươi nên đi nhanh đi. Bất quá không biết đôi mắt của ngươi.....đi một mình không sao chứ?"


Nhắc tới Tô Nhiễm Dao, Cố Hiểu Hiểu do dự: "Dùng linh lực có thể miễn cưỡng cảm nhận được, bây giờ ta đã quen rồi, nhưng ngươi....."

"Ta không có chuyện gì, không lâu trước đây Tô Nhiễm Dao còn bị thương nặng ở Tế Linh Đàn, hiện tại không biết thế nào, ngươi thân là bằng hữu của nàng ấy, hẳn là lúc nàng ấy cần ngươi nhất." Tiểu mao cầu dừng một chút rồi lại nói, "Còn có, nếu lúc ngươi ra ngoài gặp được Nghiên Nghiên, phiền ngươi nói với hắn một tiếng, nói cho hắn biết ta không có việc gì, bảo hắn đừng lo cho ta."

"Được, ta sẽ." Cố Hiểu Hiểu cân nhắc giữa lợi và hại, hiện tại bọn họ không thể cứ ngồi chờ chết được, trước khi đi Cố Hiểu Hiểu vẫn hỏi lại tiểu mao cầu, "Ngươi thật sự không đi sao?"

"Ân." Tiểu mao cầu ngữ khí kiên định trả lời, "Ta sẽ không có chuyện gì đâu."


Nhìn Cố Hiểu Hiểu rời đi, suy nghĩ trong lòng khiến tiểu mao cầu thở dài, trốn đi dễ như vậy, đến cả Cố Hiểu Hiểu không nhìn thấy mà vẫn có thể tìm được lệnh bài, Phương Lẫm Nam, đây là ngươi cố ý muốn thả chúng ta đi sao?

Phương Lẫm Nam đúng là cố ý. Trong bóng đêm lạnh lẽo cùng bầu không khí nhuộm đầy mùi máu tươi, Phương Lẫm Nam dựa vào tàng cây, hắn nghĩ, có lẽ hiện tại tiểu mao cầu và Cố Hiểu Hiểu đã rời khỏi Vô tận chi cảnh rồi.

Chính hắn cũng không rõ vì sao mình lại làm ra quyết định này, tự tay thả hung thú mà mình thống hận nhất, thì ra hắn vẫn là loại thủ lĩnh hèn nhát như lúc trước.

Khi Tế An bước ra từ Tàng Khánh Phái, trên người hắn đừng nói là vết máu, ngay cả một chút tro bụi cũng không có, thật khó có thể tưởng tượng vừa rồi hắn đã làm ra một chuyện cực kỳ tàn ác.


"Môn phái này quả thực không chịu thay đổi, mỗi người ai nấy cũng đều cứng đầu khó chơi, quả nhiên không hỏi ra được manh mối có giá trị gì." Tế An phủi bàn tay không có tí bụi bẩn nào, liếc mắt nhìn sang Phương Lẫm Nam, nói:

"Ngươi tới đây là để hoàn thành nhiệm vụ, không cần trưng bộ dáng không tình nguyện, cái gì cũng không làm."

"Như thế nào? Ngươi hối hận khi giao ra tên tay sai nịnh hót kia?" Phương Lẫm Nam hai tay ôm ngực nói. Tên nịnh hót mà hắn chỉ chính là Võ pháp chân nhân, cách đây không lâu vừa bị Tế An giao cho Tuyết Vô Trần.

"Hối hận?" Tế An lắc đầu nói, "Dùng một quân cờ không có giá trị để đổi lấy một ân tình từ Tuyết Vô Trần, cuộc mua bán đáng giá như vậy thì sao lại hối hận? Huống hồ, lần này Tuyết Vô Trần khó có thể tự mình xuống núi bắt người, nếu bắt buộc phải chọn giữa Tuyết Vô Trần và Tứ Luật Phái, cái nào uy hiếp lớn hơn chắc ngươi cũng tự biết."
Phương Lẫm Nam hừ lạnh một tiếng không trả lời, hắn đương nhiên biết Tuyết Vô Trần chắc chắn không đơn giản chỉ là Chưởng môn của Phiêu Miểu Thành, lúc trước Chúc An chọn hắn hẳn là có nguyên nhân.

"Kế tiếp đi nơi nào?"

"Trở về Vô tận chi cảnh."

Một con chim màu đen từ trên tay Tế An biến mất, hắn nói, "Tôn chủ truyền tới tin tức, hắn và Vân Mặc Tuyên sẽ có một trận đại chiến tại Vô tận chi cảnh. Hiện tại chúng ta trở về vừa vặn có thể tới kịp lúc."

"Hắn và Vân Mặc Tuyên?" Phương Lẫm Nam nghĩ nghĩ sau đó lại nói, "Cũng đúng, cái tiên đoán kia....chuyện này sớm muộn gì cũng tới. Như thế nào, chúng ta trở về giúp hắn? Hắn yêu cầu sao?"

Tế An nói: "Những kẻ chống đối thế lực của tôn chủ, ta đã sai người đi đối phó. Tuy thực lực tôn chủ cường đại, nhưng chúng ta cũng không thể thiếu cảnh giác, vẫn là nên nhanh chóng trở về bên cạnh tôn chủ."
"Tùy ngươi." Phương Lẫm Nam nói, "Bất quá trước khi đi, ta muốn quay trở lại Linh Y Cốc xác nhận an nguy của a tỷ."

Thế giới bên ngoài hiện tại rung chuyển bất an, nhưng Linh Y Cốc vẫn giữ được sự an bình như trong quá khứ. Phương Linh Nguyệt nhìn phiến rừng mai chưa bao giờ héo tàn, vẻ mỹ lệ ảo mộng khiến nàng có chút thất thần. Rừng mai hoa nở hoa rụng chưa bao giờ héo tàn là bởi vì nàng dùng linh lực của bản thân để duy trì trận pháp của rừng mai này.

Trong ấn tượng thật lâu trước đây, khi nơi này còn được gọi là 'Ly Uyên', lúc ấy Phương Linh Lan và nàng còn chưa phải là chủ nhân của nơi này, thì đây còn được xem là cơn các mộng đáng sợ đối với rất nhiều người. Nơi đây tràn ngập những đóa hoa u lam trong suốt làm lay động lòng người, loài hoa đó không cần linh lực để duy trì nhưng lại không bao giờ héo tàn.
Sắc lam tuyệt đẹp đó lan rộng khắp nơi, từ mặt đất đến tận trời cao, làm lu mờ cả bầu. Khi đó, nàng cùng tỷ tỷ Phương Linh Lan bị vứt bỏ ở bên ngoài Linh Y Cốc, nhưng cho dù là đứng ở bên ngoài cũng có thể cảm nhận được một loại cảm giác chia ly đặc biệt chua xót, truyền thẳng đến tận đáy lòng.

Thì ra chính tại nơi này, người mà các nàng nhìn thấy chính là chủ nhân của Ly Uyên. Rõ ràng hắn là tồn tại của cái ác, nhưng vì sao trong đầu nàng lại bật ra hai chữ 'trích tiên' khi nhìn thấy hắn chứ.

Hắn chính là tiên nhân lỡ bước vào hồng trần, đám người trần thế tục ngu xuẩn khiến người đó dính phải thị phi ân oán, khiến hắn động tâm đến cuối cùng tự đưa mình vào con đường diệt vong.

Sau này, Ly Uyên biến mất, nàng và Phương Linh Lan hao tổn tâm tư xây dựng Linh Y Cốc tại nơi này. Thậm chí, Phương Linh Lan còn dùng hết tâm huyết để tạo nên cái nơi gọi là 'Niệm Lam'.
"Đáng giá sao?"

Một câu đáng giá này không biết là hỏi chủ nhân của Ly Uyên, hay là đang hỏi Phương Linh Lan vì một thoáng kinh hồng mà nhớ mãi không quên.

"A tỷ?"

Phương Lẫm Nam đã trở lại Linh Y Cốc, nơi này vẫn yên tĩnh như thường. Kỳ thật hắn căn bản không cần lo lắng cho sự an nguy của Phương Linh Nguyệt, tỷ ấy tự mình có thủ đoạn riêng, trước nay tỷ ấy không phải là loại nữ nhân cần phải dựa dẫm vào người khác.

Phương Linh Nguyệt nói: "Sao đệ lại tới đây?"

"Ta có chút không yên tâm....." Phương Lẫm Nam do dự một lát rồi lại nói, "Ta nhớ lại rồi."

"Nhớ lại rồi?" Phương Linh Nguyệt cảm giác nàng bình tĩnh hơn so với trong tưởng tượng mình, có lẽ từ khi Sí Vụ hỏi, nàng đã lường trước được rằng mình sẽ không thể giấu giếm được lâu.

"Sau đó thì sao?" Phương Linh Nguyệt hỏi thẳng, "Đệ trở về làm Mạch Tri, hay vẫn muốn tiếp tục làm Phương Lẫm Nam?"
Phương Lẫm Nam trầm mặc một lúc mới đáp: "Hiện tại đệ muốn làm Mạch Tri, chờ sau khi báo thù xong, đệ sẽ tiếp tục lấy thân phận Phương Lẫm Nam mà sống tiếp."

Phương Linh Nguyệt nghe hắn nói xong, đầu tiên là nhíu mày, rồi sau đó biểu tình hòa hoãn lại nói, "Cũng tốt, đem hết ân ân oán oán năm xưa đều giải quyết hết đi, về sau đệ mới có thể chân chính mà làm một Phương Lẫm Nam. Ta sẽ không có chuyện gì, đệ đi đi."

Cố Hiểu Hiểu lợi dụng lệnh bài đi từ Thiên chi cảnh tới rừng xương khô, nơi này khắp nơi ngập tràn mùi máu tươi của dã thú khiến nàng không dám dừng lại mà dựa theo trí nhớ một đường đi thẳng ra khỏi Vô tận chi cảnh.

Cố Hiểu Hiểu chọn xuống núi thay vì tiến vào Phiêu Miểu Thành, nàng biết bây giờ Phiêu Miểu Thành quá nguy hiểm, rất có thể Phệ Tâm Ma đã chiếm lĩnh nơi đó rồi không chừng. Sự thật chứng minh Cố Hiểu Hiểu đoán không sai, lúc nàng đang cẩn thận từng bước đi xuống chưa được bao xa thì gặp phải Vấn Nhai chân nhân.
Cố Hiểu Hiểu không nhìn thấy Vấn Nhai, nhưng cũng may Vấn Nhai chân nhân có biết đến 'Thông hiểu trăm sự' Cố Hiểu Hiểu. Sau khi đem Cố Hiểu Hiểu trở về, Bạch Nghiên kích động không kém gì Tô Nhiễm Dao.

"Hiểu Hiểu, ngươi làm sao có thể thoát được?" Tô Nhiễm Dao nhìn đôi mắt của Cố Hiểu Hiểu, vui sướng trong nháy mắt tức khắc liền thay bằng nét khổ sở, "Thực xin lỗi, ngươi chịu khổ rồi."

Nàng cũng đã biết trước rằng Cố Hiểu Hiểu sẽ mất đi hai mắt của mình, chỉ là không biết nguyên nhân và bằng cách nào. Đối với chuyện này, nàng cái gì cũng không thể làm, điều duy nhất có thể làm chính là nói với Cố Hiểu Hiểu rằng duyên hoa hoa đã nở, nhắc nàng nên đi xem một lần cuối cùng.

"Không có gì, ta biết." Cố Hiểu Hiểu biết ý tứ trong lời xin lỗi của Tô Nhiễm Dao, nàng cũng biết rõ sự thống khổ và trách nhiệm của việc sở hữu Linh Đồng.
Bạch Nghiên chờ Tô Nhiễm Dao và Cố Hiểu Hiểu trò chuyện xong, mới hỏi Cố Hiểu Hiểu "Hiểu Hiểu, tiểu mao cầu đâu? Nó không đi cùng ngươi sao?"

"Tiểu mao cầu nó không muốn rời đi cùng ta."

Bạch Nghiên ngạc nhiên nói: "Vì cái gì?"

"Nó nói có chuyện muốn tự mình đi giải quyết, hình như có liên quan tới Phương Lẫm Nam."

Ngữ khí mang theo chút áy náy "Nó muốn ta chuyển lời cho ngươi rằng không cần lo lắng cho nó......Kỳ thực nếu khi đó ta kiên trì khuyên nó thêm một chút thì tốt rồi."

"Không có việc gì, ta hẳn là nên cảm ơn ngươi đã báo cho ta biết tin. Ta tin tưởng tiểu mao cầu, nó nói không cần lo lắng có lẽ nó thật sự có điều muốn làm." Bạch Nghiên nói, "Dù sao thì tiểu mao cầu không đơn giản chỉ là một con hung thú bình thường." Nó là Sí Vụ, cũng sẽ có quá khứ của riêng nó.
Hiện tại Cố Hiểu Hiểu đã an toàn, nhưng Tô Nhiễm Dao vẫn luôn không yên tâm. Nàng nói: "Hiểu Hiểu, ngươi trở về Thiên Thiển Sơn chờ ta."

"Ta cũng có thể hỗ trợ."

"Hiện tại ở lại đây là quá sức đối với ngươi, ngươi đã không nhìn thấy, hơn nữa khi hai bên đối chiến, linh lực của ngươi không tốt phải dùng võ là chủ yếu, điều này quá không an toàn."

"Không sai." Bạch Nghiên gật đầu đồng tình, "Nhưng không chỉ Cố Hiểu Hiểu mà còn có ngươi nữa." Bạch Nghiên chỉ Tô Nhiễm Dao.

Tô Nhiễm Dao nhìn về phía Bạch Nghiên, nói: "Ta dùng Loạn Hồn Linh và Linh Đồng, tất cả đều có thể giúp ích cho các ngươi."

"Nhưng an toàn của ngươi rất quan trọng, không phải bọn họ đều nói Linh Đồng chính là cặp mắt của đại lục An Lạc sao? Bảo vệ cặp Linh Đồng chính là việc của ngươi cần làm. Lúc này đây, các ngươi không cần phải tới Vô tận chi cảnh. Ta và Mặc Tuyên đi là được rồi, các ngươi ở lai cùng Vấn Nhai chân nhân đi. Ta tin rằng sau khi bình ổn được hỗn loạn, những người dân thường bị kinh hách cũng cần phải có trụ cột tinh thần để trấn an nhân tâm."
Nghe Bạch Nghiên an bài, Tô Nhiễm Dao nói: "Ngươi có phải đã sớm có tính toán rồi không?"

Bạch Nghiên cười mà không nói, bất quá cặp Linh Đồng của Tô Nhiễm Dao đúng thật là rất quan trọng, Vấn Nhai cũng tiến lên khuyên bảo: "Đúng vậy, hiện tại Tế Linh Đàn chỉ còn mình ngươi, ngươi là tín niệm của đại lục An Lạc, không thể tùy ý được. Nhưng mà sư huynh, Tế An kia....huynh có muốn ta đi cùng huynh không?"

"Không cần, đây là ân oán giữa ta và hắn. Yên tâm, ta có thể ứng phó được."

Nếu cửa ải Tế An cũng không qua nổi, hắn như thế nào có thể tiếp tục làm những chuyện khác được.

----------✿byhanako❀-----------

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!