Lọc Truyện

Nghịch Thế Chưởng Thiên Lục - Tần Hạo (FULL)

Đến gần, Hoàng Yên chậm bước lại, khẽ thi lễ với Chung Thiên Lôi cùng mọi người rồi mới đáp: "Hôm qua nghe nói trong phủ có chuyện, thiếp trở về ngay. Thấy phu quân không có nhà, thiếp bèn ở lại chờ."

Lòng Tề Hạo chợt ấm.

Giờ nhà họ Tề cũng coi như chốn nguy hiểm.

Hắn không ở trong phủ, vậy mà Hoàng Yên vẫn ở lại đợi hắn, đủ thấy tấm lòng nàng.

"Ngốc này, về sau ta không ở phủ, nàng cứ về chỗ nhạc phụ mà ở. Đám rắc rối đều nhằm vào ta, nàng không ở phủ, phần nhiều bọn chúng cũng chẳng tìm nàng gây sự." Tề Hạo cười, khẽ cốc nhẹ lên mũi Hoàng Yên.

Hoàng Yên ửng hồng mặt, hờn dỗi: "Phu quân, bao nhiêu người đang nhìn ... "

"Phu thê ta nghĩa nặng tình sâu, họ ghen tị còn không kịp, xấu hổ gì." Tê Hạo nhếch môi cười.

Giới thiệu Hoàng Yên với Chung Thiên Lôi và những người khác xong, Tề Hạo nắm tay Hoàng Yên, trở về chính viện.

"Yên nhi, ta định hôm nay sẽ Trúc Cơ, nàng và con điêu canh giữ trong sân viện, hộ pháp cho ta." Trong chính viện, Tề Hạo mỉm cười nói.

Hoàng Yên mừng rỡ: "Phu quân, chàng sắp Trúc Cơ rồi ư?"

Nàng biết tu vi của Tề Hạo rất cao, nhưng không ngờ hắn đã tới lúc Trúc Cơ.

Những ngày qua, tu vi của Tề Hạo đã nâng tới mức đại tông sư Cửu Phẩm Đỉnh Phong.

Chỉ sau khi Trúc Cơ, hắn mới có thể dùng Linh Lực bày trận pháp, khiến linh khí của Địa Oa Linh Hồ trào lên, cho hắn và Hoàng Yên hấp thu tu luyện.

Tề Hạo mỉm cười: "Tin phu quân đi, chẳng bao lâu nữa nang cung se Trúc Cơ nhẹ như không. Dù sao ... "

Hắn bỗng ôm gọn eo mềm của Hoàng Yên, cười gian: "Dù sao có vi phu tưới đẫm cho nàng, đó là ngọc lộ cam thâm, bổ dưỡng nhất thiên hạ mà."

"Phu quân, chàng ... chàng làm Yên nhi xấu hổ chết mất." Hoàng Yên vừa thẹn vừa giận.

Phu quân nàng cái gì cũng tốt, chỉ tội không đứng đắn, miệng toàn buông lời bậy bạ khiến nàng đỏ mặt không yên ...

"Ha ha!"

Tề Hạo cười lớn, rồi vào phòng.

Hoàng Yên và con điêu thì đứng canh trong sân viện.

Con điêu xụ mặt.

Đã nói cong người về sẽ thưởng nó mười viên Yêu Nguyên Đan cơ mà?

Hoàng Yên tò mò quan sát Điêu Lôi Lông Bạc.

Đây là lần đầu nàng thấy Linh Thú.

"Ta có thể sờ ngươi không?" Hoàng Yên thăm dò đưa tay.

Điêu Lôi Lông Bạc nheo mắt, quay đầu sang chỗ khác.

Hoàng Yên đang hơi ngượng thì giọng Tề Hạo vọng ra: "Đây là chủ mẫu của ngươi, còn dám giở trò à?"

Lúc này Điêu Lôi Lông Bạc mới ngoan ngoãn đưa đầu lại, để Hoàng Yên vuốt

ve.

"Phu quân, chàng chuyên tâm Trúc Cơ đi, đừng vì mấy chuyện nhỏ này mà phân tâm." Hoàng Yên vội nói.

"Hừ, chỉ là Trúc Cơ thôi mà. Trước giờ ăn trưa, vi phu sẽ ra." Tề Hạo cười.

Nghe vậy, Hoàng Yên tròn xoe mắt!

Bây giờ tới giờ dùng bữa trưa chưa đầy một canh giờ.

Nàng nghe nói võ tu bước vào Trúc Cơ, chỉ riêng việc điều tức chuẩn bị cũng cần mấy ngày!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!