Nhưng nhìn dáng vẻ tran đầy tự tin kia của Hà Quảng Chí, có v như hắn thật sự không nói khoác.
Tra Na Lệ lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Mã Sơn, nhưng lại không liên lạc được.
Hà Quảng Chí cưoi: "Thế nao, tin chua? Hay la co xem xet toi mot chut đi, làm Hà phu nhân ở Hào Giang dù sao cũng rạng rỡ hơn làm Mã phu nhân."
Trong lòng Tra Na Lệ lo lắng vô cùng, nhưng ngoài mặt cô ấy vẫn không tỏ vẻ gì, chỉ lạnh lùng nói: "Thắng cược đi rồi nói tiếp."
"Được!" Hà Quảng Chí vỗ tay một cái: "Vậy thì tôi muốn thêm tiền cược, ngoài Tân Ngân Sa ra, tôi còn muốn cược cả cô nữa!"
Tra Na Lệ cười khẩy, nói: "Được, nhưng mà, cậu Hà, cậu lấy gì ra để cược với chúng tôi?"
Hà Quảng Chí phất tay: "Tùy cô, cô nói đi!"
Khẩu khí của hắn vô cùng lớn, cứ như ván này tất sẽ thắng, khiến cho Tra Na Lệ càng thêm nghi ngờ.
Nhưng nơi này là Tân Ngân Sa, mình đang ở trên địa bàn của chính mình, kẻ khác còn có thể giở trò gì nữa chứ?
Đúng lúc Tra Na Lệ đang do dự xem nên ra điều kiện gì, thì đột nhiên tên ngoại quốc tóc vàng lên tiếng:
“Cậu Hà, chúng ta đặt cược khu giải trí Tân Hào Kinh đi."
Cả Hà Quảng Chí và Tra Na Lệ đều sửng sốt.
Tân Hào Kinh là sản nghiệp nòng cốt của nhà họ Hà, tuy đã không còn là sòng bạc lớn nhất Hào Giang nhưng nó lại chính là biểu tượng của thành phố này.
"Elber ... " Hà Quảng Chí giật mình, nhìn tên người ngoại quốc kia: "Ông cũng biết mà, Tân Hào Kinh là của bác tôi, đến cả bố tôi cũng không thể nhúng tay vào."
Người bác mà Hà Quảng Chí nhắc đến chính là con gái lớn của Hà Gia Xương Ha Thanh Lien, cung chinh la ba noi cua Ha Ái San, cô be Lý Dục Thần cứu được ở Tam Giác Vàng.
Sau khi Hà Gia Xuơng lui về ở ẩn, hau hết công việc của nhà họ Hà đều do Hà Thanh Liên lo liệu, bà ta cũng là người nắm Tân Hào Kinh trong tay.
Mọi người thường gọi bà ta một tiếng "Chị cả".
“Tôi biết." Elber khẽ mỉm cười: "Tân Hào Kinh là của chị cả Hà, nhưng chị ấy dù sao cũng là người nhà họ Hà, vào thời điểm ảnh hưởng đến sự tồn vọng của nhà họ Hà, chị ấy không thể không đồng ý đâu."
"Nhưng mà ... " Hà Quảng Chí vẫn có chút sợ hãi đối với người bác này: "Tôi chỉ có giấy tờ tài sản của Bác Hào, còn Tân Hào Kinh thì ... "
“Không sao đâu, chỉ cần mọi người làm chứng là được, cậu là đại thiếu gia của nhà họ Hà, đứng trước mặt toàn bộ Hào Giang cam kết, tôi nghĩ là sẽ không có ai không tin đâu." Elber quay sang nhìn về phía Tra Na Lệ: “Mã phu nhân, cô thấy đúng không?"
Tra Na Lệ thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc mấy người kia đang toan tính cái
gì?
Nhưng nói như Elber cũng có lý, nếu đích thân Hà Quảng Chí đặt Bác Hào lên bàn cược, rồi lại công khai tuyên bố đặt thêm cả Tân Hào Kinh lên, thì sau này đến cả Hà Thanh Liên không muốn nhận cũng khó.
Ở Hào Giang, thành phố của bài bạc này, uy tín còn quan trọng hơn cả luật pháp.
Nếu như Hà Thanh Liên không chịu chấp nhận, nhà họ Hà sẽ mất hết uy tín.
"Được, chỉ cần cậu Hà công khai tuyên bố là được, tôi không có ý kiến gì." Tra Na Lệ đáp.
Hà Quảng Chí vẫn còn hơi do dự.
Elber lại nói: "Cau Ha, cau không tin tưởng tôi sao? Hay là không tin tưởng vị kia?”
Trong lòng Tra Na Lệ giật mình, bọn họ quả thật còn có quân bài tây, chỉ là, “vị kia" mà Elber nhắc đến rốt cuộc là người nào?
Cô ấy quét mắt qua đám người đang vây quanh, không phát hiện ra gì.
Hà Quảng Chí nghe thấy vậy, lập tức lấy lại được sự tự tin, cười nói: “Ông Elber, ông chính là vua sòng bạc của Las Vegas, tôi đương nhiên là tin tưởng ông rồi.
Cuối cùng, hai bên chính thức quyết định tiền đặt cược.
Nha ho Ha lay toan bộ tai sản của Bac Hao va Tan Hao Kinh để làm tiền cược, còn bên Tân Ngân Sa thì ngoài toàn bộ tài sản của Tân Ngân San, còn phải đặt thêm 'quyền sở hữu' Tra Na Lệ.
Hai người ngồi xuống bàn của hai bên lần lượt là Elber và Lưu Khải Minh.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!