Lọc Truyện

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

"Không." Lý Dục Thần hít một hơi thật sâu: "Sư phụ chỉ nhớ lại hồi còn nhỏ thôi.

Lam Điền không hiểu vì sao nhớ lại hồi nhỏ mà hộc máu, nhưng cô bé ngoan ngoãn không hỏi thêm nữa, chỉ giúp sư phụ lau khóe môi.

Cô bé biết được một chuyện, hóa ra sư phụ cũng có tuổi thơ.

Thần tiên cũng có tuổi thơ.

Lý Dục Thần bảy tuổi đứng trên cao nguyên, gió lạnh hệt những con dao thổi qua bộ quần áo bạc màu cũ nát mỏng dính của anh, làm cả người anh đa nhức không thôi.

Xung quanh là những tảng đá lạnh lẽo, xa xa là những dãy núi phủ đầy tuyết trắng, trông giống xương sống của một con bạch long, kéo dài bất tận.

Anh nhìn ông lão bên cạnh, quần áo ông ấy còn mỏng hơn cả anh, vậy mà ông ấy vẫn trông rất ung dung và mạnh khỏe giữa một cảnh trời đầy băng giá và tuyết trắng này.

Lý Dục Thần ngoan cố lấy cai tay đang giau trong tay ao ra, học theo ông lão mà buông xuống. Nhưng vừa thả lỏng cơ bắp ra, không khí lạnh đã len thẳng vào xương tủy anh khiến anh run lên bần bật.

Răng anh đập cầm cập, mặt đỏ bừng, phổi như sắp nổ tung tới nơi, không khí loãng giống hệt đỉnh Everest.

Anh bắt đầu cảm thấy choáng váng nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, không than một tiếng.

Ông lão cười, nói: "Đây là nơi cao nhất mà con người có thể sinh sống rồi, hàm lượng oxy chỉ bằng một nửa đồng bằng. Con người cần oxy để cung cấp năng lượng, nói đúng ra là năng lượng của cơ thể con người phụ thuộc vào quá trình phân giải hiếu khí của đường. Vậy nên nếu muốn sống thoải mái hơn ở nơi này, con phải làm cho nhịp thở của mình chậm lại, gạt bỏ tạp niệm trong lòng, làm chậm quá trình trao đổi chất, giảm thiểu tiêu hao năng lượng càng nhiều càng tốt."

Lý Dục Thần không học hành đến nơi đến chốn, nhưng khi đi theo ông nội Hữu Toàn nhận mặt chữ đọc cổ thư, cung học được mot ít kiến thức hiện đại nên cũng hiểu được đại khái ông lão đang nói gì.

Anh làm theo lời ông lão nói, thở chậm lại kéo dài hơi thở ra, quả nhiên cảm thấy dễ chịu hơn trước một chút, phổi không còn như sắp nổ nữa, nhưng đầu vẫn còn đau, gió rét vẫn như lưỡi dao sắc bén cứa vào xương.

"Con thấy ngọn núi phía trước kia không?" Ông lão chỉ về phía trước hỏi.

Lý Dục Thần nhìn về nơi xa, ở đó có một đỉnh núi cao vút, ánh mặt trời chiếu lên tuyết đọng phản chiếu một màu vàng óng, khiến người ta nhầm tưởng đó là một ngọn núi vàng.

"Đó là độ cao cao nhất mà con người có thể đạt tới, người leo lên được đều là dũng sĩ trong loài người. Rất nhiều người đã chết ở giữa đường."

"Tại sao họ phải leo lên đó vậy ạ?" Lý Dục Thần cũng không thấy trên đó có vàng.

"Người với người đều khác nhau, có người hành hương, có người thách thức cực hạn, có người muốn chứng minh bản thân, mà cũng có người chỉ là vì quá chán mà thôi."

Lý Dục Thần trầm mặc.

Ngoại trừ hành hương ra những lý do còn lại anh đều cảm thấy là khùng hết rồi, một ngọn núi thì có gì đáng để thách thức chứ? Có thể chứng minh được điều gì?

Nhân gian khắp nơi đều là khổ nạn, há còn phải tự tìm khổ cho mình?

"Chúng ta cũng leo lên đó ạ?" Anh hỏi.

Ông lão cười ha hả: "Không, nơi chúng ta tới còn cao hơn chỗ đó rất rất nhiều! Nơi đó không có oxy."

"Không có oxy? Vậy sao mà thở được ạ?"

"Tiên nhân không cần oxy để cung cấp năng lượng, nên không cần phải thở. Thở là qua trình hít thở để trao đổi năng lượng, mà chúng ta gọi sự hít thở trao đổi năng lượng đó là 'hơi thở'."

"Hơi thở?"

"Giữa trời đất, không đâu là không có năng lượng. Dù có là ngoài vũ trụ u ám cũng tràn ngập năng lượng. Người phàm chỉ có thể thông qua hô hấp để tiến hành trao đổi một ít năng lượng, còn tiên nhân chỉ thở một cái đã có thể nuốt mây nhả trăng."

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!