"Bà chủ, đi đánh trống thì sẽ chết đó. Người sống không gặp được người của quỷ phủ." Người đàn ông nói.
Ngũ Ngọc Kỳ mỉm cười: "Tôi không sợ chết, nếu chết rồi có thể gặp lại người mình yêu, vậy chết thì có sao đâu?"
Người đàn ông giật mình, thở dài nói: "Hóa ra bà chủ cũng là người có câu chuyện."
Ngũ Ngọc Kỳ nói: "Mỗi người đều có câu chuyện của riêng mình."
Người đàn ông gật đầu: "Được thôi, vậy chúng ta làm bạn đồng hành trên Hoàng Tuyền."
Ngay sau đó anh ta cười lớn, "Ha ha, ông trời không bạc đãi tôi, lúc sắp chết còn được ăn đậu phụ ngon như vậy, lại còn tìm được người chung chí hướng, còn là một đại mỹ nhân. Nhưng mà ... "
Giọng anh ta bỗng trở nên bi thương, "Vì sao hắn lại khiến gia đình tôi tan cửa nát nhà, khiến vợ tôi chết trong oan ức? Chín năm rồi, tôi ở nhân gian không có nơi nào để kêu oan, chỉ có thể đến quỷ vực này thử vận may, hy vọng quỷ quan ở Phong Đô khá hơn đám cẩu quan ở nhân gian một chút."
Ngũ Ngọc Kỳ hỏi anh ta: "Anh chịu oan ức gì? Vợ anh chết như thế nào?"
Người đàn ông nói: "Vợ tôi cũng giống như cô, xinh đẹp như hoa. Gia cảnh của tôi vốn cũng coi như khá giả, có thể cưới được một người vợ đẹp như hoa như ngọc, ai ai cũng ngưỡng mộ. Hôn lễ của chúng tôi được tổ chức tại nhà hàng tốt nhất trong huyện, nhà hàng lớn Phong Thu. Đêm cưới, đúng lúc đó con trai của phú hộ Hoàng Trạch Hạo giàu nhất huyện cũng ở đó đãi bạn bè ăn uống, hắn thấy vợ tôi thì nhất quyết bắt cô ấy sang phòng riêng của bọn họ mời rượu, nếu không đi thì sẽ bảo nhà hàng hủy luôn tiệc cưới của chúng tôi. Để không làm khách khứa mất vui, vợ tôi cùng phù dâu đành sang mời rượu họ, nhưng đi rồi thì không bao giờ quay lại nữa."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó cảnh sát đến, nói cô ấy giết Hoàng công tử, phạm tội giết người. Tôi hiểu vợ tôi, ngay cả giết một con cá cô ấy cũng không dám, sao có thể giết người được chứ? Về sau tôi nhờ bạn bè dò hỏi mới biết, là Hoàng công tử muốn cưỡng hiếp cô ấy, lúc cô ấy phản kháng đã dùng con dao gọt hoa quả trên bàn giết chết Hoàng công tử. Nhưng những người ở hiện trường đều là bạn của Hoàng công tử, không ai chịu làm chứng cho vợ tôi, tất cả đều nói là cô ấy câu dẫn Hoàng công tử, đòi bao lì xì của Hoàng công tử không thành nên thẹn quá hóa giận mà giết người. Ngay cả phù dâu cũng bị ép thông đồng khai gian."
"Vợ tôi cuối cùng bị tuyên án tử hình hoãn thi hành. Tôi bán hết gia sản, đi kêu oan, từ tỉnh thành đến thủ đô, nhưng bọn họ đã sớm lo lót quan hệ, tôi không những không kêu oan được, còn bị giam giữ nửa năm. Khi tôi trở về, vợ tôi đã chết trong ngục. Ai cũng nói cô ấy tự sát, nhưng tôi biết, nhất định là bị nhà họ Hoàng mua chuộc người khác hại chết."
"Hoàng Trạch Hạo hận vợ tôi giết con trai ông ta, từng tuyên bố sẽ giết cả nhà tôi. Sau khi vợ tôi chết, ông ta lại tìm cách cưỡng chế phá nhà tôi, bố mẹ tôi tức đến sinh bệnh nặng không qua khỏi, chưa đầy hai năm thì qua đời. Trước lúc lâm chung, bố chỉ nói với tôi một câu: 'Dân không đấu với quan, nghèo không đấu với giàu', rồi buông tay ra đi."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!