Lọc Truyện

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

“Các vị, xin lỗi, làm phiền mọi người ăn cơm rồi." Chị Mai rút cành mai cắm trên xe ra, cầm trong tay, mỉm cười.

"Không phiền, không phiền ... " Mọi người rối rít nói, ánh mắt từ gương mặt chị Mai chuyển sang bàn tay cầm hoa của cô ấy, tâm thần mọi người dao động.

"Tôi đến đây, là muốn nhờ mọi người giúp chút việc." Chị Mai lắc nhẹ cành hoa trong tay, dường như đang suy nghĩ lời tiếp theo, như đang quan sát thái độ của mọi người, "Tôi có lệnh Giang Hồ, muốn nhờ mọi người truyền đi."

"Một nhành Mai hiện, lệnh Giang Hồ truyền!" Có ông lão lên tiếng, "Mai tiên tử, cho dù cô không lộ diện, chỉ cần lệnh Giang Hồ hoa Mai này xuất hiện, chúng ta cũng tự sẽ đi truyền."

Chị Mai khẽ mỉm cười, cúi người với ông lão. Ông lão kia như học sinh tiểu học được thầy khen, không khỏi run lên, tinh thần cũng phấn chấn gấp mấy lần.

"Tôi biết, chỉ là lệnh Giang Hồ lần này có chút đặc biệt, không phải giang hồ cấp cứu, cũng không phải vì điều gì công nghĩa, mà là muốn nhờ người trong giang hồ giúp tôi chút việc nhỏ."

“Mai tiên tử, cô cứ nói, chỉ cần là việc của cô, đừng nói giúp, dù lấy mạng tôi cũng được!" Khách đeo hồ lô rượu nói.

Chị Mai cũng trả lời bằng ánh mắt, cười nói: "Cũng không cần phải liều mạng, thật ra chuyện rất đơn giản, tiếp theo, tôi sẽ không ở đây trong thời gian ngắn, tôi chỉ hy vọng trong khoảng thời gian tôi rời đi, trên giang hồ yên bình không sóng gió, không tai không nạn. Mong các vị giúp truyền lời, mọi người cùng nhau giữ gìn cõi nhân gian thái bình. Tôi nói trước lời khó nghe, nếu tôi trở về mà biết trong thời gian này ai gây chuyện trong giang hồ, thì tôi sẽ gửi đóa mai máu này đến nhà người đó, chân trời góc bể, tuyệt không sai sót!"

Nói rồi, trong mắt lóe lên sát ý, ném cành mai trong tay ra, hóa thành muôn nghìn đóa hoa mai rơi xuống, như trận mưa máu.

Những người vừa con chìm đắm trong vẻ đẹp tuyệt trần của Mai tiên tử bỗng như bị kinh hãi, tỉnh dậy từ ác mộng, hồn vía suýt vỡ.

Dồng thời họ cũng vô cùng nghi ngờ, vì sao Nhất Chi Mai tiên cô truyền ra lệnh Giang Hồ như vậy?

Cuối cùng cũng có người gan dạ hỏi: "Mai tiên tử, giang hồ mãi mãi là giang hồ, sao có thể yên bình vô sự? Nếu ngày nào cũng bình yên vô sự, thì còn gì là giang hồ?”

"Anh nói không sai, nếu bình yên vô sự, còn gì là giang hồ! Cho nên giang hồ có thể vẫn là giang hồ như cũ, yêu cầu của tôi là, không được ảnh hưởng đến nhân gian. Cho nên điều các anh cần làm, cũng là bảo vệ những năm tháng yên bình của nhân gian."

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!