Lọc Truyện

Sau Li Hôn, Phế Vật Phong Thần - Sở Phong (FULL)

Đổng Thiện chen vào: "Tiểu Tiểu, mau tháo băng ra cho tớ xem, sẹo của cậu hồi phục đến đâu rồi?"

Thấy Sở Phong cũng tò mò nhìn sang, như muốn biết hiệu quả của thuốc mỡ, Lâm Tiểu liền tháo lớp băng quấn nơi cổ tay.

Tốc độ hồi phục quả thật rất nhanh. Vết sẹo vốn khó lành giờ đã bong đi một phần, lớp da mới hồng hào đã mọc lên.

Ban đầu, Sở Phong chưa để tâm.

Nhưng nhìn kỹ lại, anh bỗng vươn tay chụp lấy cổ tay Lâm Tiểu, khiến cả Lâm Tiểu và Đổng Thiện giật mình. Lâm Tiểu theo phản xạ muốn rụt tay lại, nhưng tay bị Sở Phong giữ chặt nên không rút được.

Quan sát vài giây, Sở Phong nghiêm mặt nhìn chẳm chằm Lâm Tiểu hỏi: "Ngay vị trí vết sẹo ở cổ tay này, trước kia có phải cô có một vết bớt tròn màu đỏ không?"

Giọng anh lộ rõ sự căng thẳng.

Lâm Tiểu không hiểu sao Sở Phong lại như vậy, nhưng vẫn gật đầu: "Tôi nhớ mẹ tôi nói hình như có một vết bớt tròn. Khi đó định dùng thuốc để xóa vết bớt đi, không ngờ thuốc có vấn đề, thành ra vết thương khó lành."

Tìm ra rồi-đúng là tìm ra rồi.

Tìm mãi không ra, hóa ra lại ngay trước mắt.

Sở Phong từ từ buông tay, ánh nhìn dành cho Lâm Tiểu bỗng trở nên phức

tạp

Lúc này, anh hoàn toàn chắc chắn: Lâm Tiểu chính là người con thất lạc của nhà họ Sở mà anh vẫn luôn tìm kiếm.

Rõ ràng là năm xưa mẹ Lâm Tiểu bế con bỏ trốn, để tránh bị lần theo từ vết bớt, đã nhẫn tâm dùng thuốc phá hủy vết bớt, đồng thời đổi tên đổi họ.

Thế nhưng, trên đời lại có những chuyện trùng hợp đến lạ.

Hai mươi năm trôi qua, Sở Phong quay về tìm hai mẹ con, tình cờ phát hiện vết thương trên cổ tay Lâm Tiểu mãi không lành. Vì thấy cô ấy khá dễ mến, anh tốt bụng bào chế thuốc mỡ giúp cô điều trị và phục hồi.

Không ngờ, một hành động vô tình khi đó lại khiến bí mật bị che giấu bấy lâu lộ ra.

Cuối cùng cũng tìm được rồi. Chỉ cần tìm ra người còn lại của nhà họ Sở, anh sẽ rõ vì sao năm xưa mình xuất hiện ở nhà họ Sở, và điều tra cho rõ rốt cuộc mình có phải người nhà họ Sở hay không.

Lúc này, tim anh rộn ràng đầy xúc động.

"Anh Sở, anh Sở ... "

Tiếng gọi của Đổng Thiện kéo Sở Phong khỏi dòng suy nghĩ.

"Anh Sở, anh sao vậy? Không sao chứ?"

Sở Phong vội trấn tĩnh lại, cười nói: "Không sao, chỉ là chợt nhớ ra vài chuyện. Mau ăn đi, không ăn thì thịt sắp nhừ hết rồi."

Chuyện này dính đến nhà họ Sở; Đổng Thiện tuy không phải người ngoài, nhưng biết nhiều chỉ rước nguy hiểm.

Hai cô gái vô thức nhìn nhau. Trực giác mách bảo họ: Sở Phong nhất định có chuyện, chỉ là anh không muốn nói.

Ăn no uống đủ, ba người rời quán lẩu rồi chào nhau, mỗi người một ngả.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!