Lọc Truyện

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù, Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi!

Cổ nhân đã nói, “Kẻ biết lỗi, biết sửa đổi còn quý hơn vàng!”

Lý Trạch Vũ cũng cảm thấy thà chủ động thú nhận còn tốt hơn là sau này để chuyện này bung bét ra, vì vậy hắn quyết định chia sẻ “niềm vui lên chức cha” này. cho các cô nghe.

Tút tút tút...”

“Alo~”

Trần Thanh Tuyết mơ màng nhận điện thoại.

“Khu khụ!”

Lý Trạch Vũ hắng giọng, nói: “À thì, tôi có chuyện muốn nói với cô!”

“Bay giờ là lúc nào rồi? Chuyện của anh quan trọng lắm hả!”

Trần Thanh Tuyết dần dần tỉnh táo lại.

Lý Trạch Vũ gãi đầu, nói: “Cũng không quan trọng lắm, nhưng tôi cảm thấy vẫn nên báo với cô thì tốt hơn.”

“Vậy anh nói đi, tôi nghe!” Trần Thanh Tuyết nhẹ nhàng đáp.

Ặc...

Lý Trạch Vũ bỗng có cảm giác cổ họng nghẹn lại như có thứ gì đang mắc kẹt ở bên trong, lời đã đến miệng lại không thể nói ra thành tiếng.

“Sao lại không nói nữa?”

Trần Thanh Tuyết cảm thấy khó hiểu.

“Tôi... Tôi có con!”

Ầm!

Trần Tnh Tuyết ở bên kia có cảm giác như bị sét đánh trúng, đầu óc trống rỗng.

“Alo! Này...” Lý Trạch Vũ gọi mấy tiếng.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!