Mọi người xung quanh lớn tiếng trách mắng, phó thủ tướng Bắc tức giận, trợn tròn mắt.
Đầu của Trình Lâm ong ong ong một lúc lâu, theo bản năng sờ mặt, sau đó sờ được máu tươi ở khóe miệng.
Ông ta mới phản ứng lại, không dám tin nhìn Vương Bác Thần.
Không phải ông ta phản ứng chậm, mà là không thể chấp nhận được sự thực này.
Ông ta, lại bị một đứa con hoang như Vương Bác Thần đánh!
Ông ta là tướng quân cấp trung có công trạng thực sự!
Quân hàm đều là quốc chủ đích thân sắc phong cho ông ta!
Bây giờ, ông ta, lại bị một đứa con hoang đánh!
Từ trước đến nay ông ta chưa từng nghĩ đến, mình lại bị một đứa con hoang đánh!
Còn ở trước mặt nhiều người như vậy!
“Cậu dám đánh tôi?”
Khuôn mặt Trình Lâm cứng đờ, không dám tin nhìn Vương Bác Thần.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!