Lọc Truyện

Thần Võ Thiên Tôn (Vô Thượng Sát Thần - Tu La Đại Thần Đế) - Tiêu Thần (FULL)

- Hồi bẩm sư tôn, chính là hắc bào nam tử Kiếm Hồng Trần, hắn am hiểu Thần Dược Các không nói, còn ăn cắp không ít linh dược, đồ nhi không phải đối thủ của hắn, cho nên vội vàng trở về mời sư tôn xuất mã.

Chỉ là đồ nhi không nghĩ tới, Kiếm Hồng Trần lại cùng Sở Linh Nhi là một đám, nhìn đến Sở Linh Nhi cũng một mực rắp tâm hại người, hôm nay vừa vặn đem những u ác tính này nhổ bỏ!

Sở Hinh nói năng có khí phách, âm vang hữu lực, những người khác nghe được có lẽ sẽ phẫn nộ không thôi, nhưng khuôn mặt Tiêu Phàm lại băng lạnh.

- Ngươi làm sao biết ta cùng Sở Linh Nhi là một bọn? Mà không phải cùng Sở Nguyệt hoặc là cùng Sở Hinh ngươi là một bọn?

Tiêu Phàm nghiền ngẫm nhìn Sở Hinh nói.

- Ta làm sao có thể cùng ngươi là một bọn?

Sở Hinh cũng phát hiện bản thân có vẻ như nói nhầm, nàng vừa tới nơi này làm sao có thể khẳng định Tiêu Phàm cùng Sở Linh Nhi là một bọn?

- Ta làm sao có thể có thể cùng ngươi hay không?

Tiêu Phàm cười nhạt một tiếng:

- Lần trước ta cùng với Sở Vân Phi đánh cược, vòng thứ nhất là ngươi tham gia, ngươi nếu cùng ta là một bọn thì chẳng phải có thể cố ý để cho ta thắng sao? Có vẻ như cũng dễ giải thích.

- Ngươi nói bậy!

Sắc mặt Sở Hinh đại biến, nếu như lời này truyền đến tai Sở Vân Phi cùng tu sĩ Cổ Thành khác, Sở Hinh nàng tất nhiên sẽ chịu vạn lời chỉ trích.

- Ta nói bậy? Là ngươi nói bậy!

Tiêu Phàm ngữ khí bỗng lạnh lẽo:

- Bởi vì ngươi biết ta là tới tìm Sở Linh Nhi, hơn nữa còn cố ý để cho ta đến, sau đó lại dẫn sư tôn ngươi đến nơi này đuổi bắt, không thể không nói, Sở Hinh ngươi thật đúng là biết diễn kịch!

Nói đến đây, Tiêu Phàm sát tâm tràn ngập, nữ nhân âm hiểm như thế, Tiêu Phàm đã không dự định buông tha nàng.

Sở Hinh ngậm miệng không nói gì, bởi vì Tiêu Phàm nói đều là sự thật, lúc này Sở Hinh há miệng muốn nói, chỉ là chưa mở miệng, một đạo thanh âm khác vang lên.

- Sở Hinh, xem ngươi tới này tìm người, lúc này mới thả ngươi tiến đến, ngươi vậy mà ăn cắp linh dược Thần Dược Các, phải bị tội gì!

Tam Trưởng Lão chống gậy nhưng khí thế lại vô cùng cường đại, rất hiển nhiên là tu vi Chiến Thánh cảnh đỉnh phong.

Ngừng lại, nàng lại nhìn về phía Sở Linh Nhi, chất vấn:

- Sở Linh Nhi, ngươi cấu kết người này, là chuẩn bị phản bội Thần Dược Các sao?

- Lão vu bà, không phải liền là một gốc Cửu Phẩm Linh Dược à, cần gì phải tất yếu hùng hổ dọa người? Ta nếu cấu kết những người khác cũng chỉ là trộm vài cọng linh dược? Coi như muốn trộm, ta cũng sẽ trộm mấy khối dược điền, đôi thầy trò các ngươi thật đúng là không biết xấu hổ, một chút sự tình lớn níu lấy không thả, còn Thần Dược Các Tam Trưởng Lão, ta nhổ vào.

Tiêu Phàm còn chưa mở miệng, Sở Linh Nhi đột nhiên tiến lên một bước, hai tay chống nạnh, bộ dáng cực kỳ mạnh mẽ gọi thẳng Tam Trưởng Lão lão là vu bà.

- Làm càn!

Tam Trưởng Lão phẫn nộ.

- Làm càn thì thế nào, ngươi chẳng lẽ còn dám đụng đến ta, nói ngươi là lão vu bà đều là khích lệ ngươi, ngươi nhất định chính là lão quái vật.

Sở Linh Nhi không sợ hãi chút nào.

Lần này cũng đến phiên Tiêu Phàm mắt trợn tròn, nguyên bản hắn còn lo lắng an nguy Sở Linh Nhi, lúc này mới cố ý tìm tới, hiện tại nhìn đến là bản thân vẽ vời cho thêm chuyện.

Liền Sở gia Tam Trưởng Lão nàng đều dám mắng, còn có cái gì là Sở Linh Nhi không dám làm đây? Đoán chừng mỗi người Thần Dược Các cũng không dám khi dễ nàng.

Chẳng lẽ Dược Nô Sở gia đều ngưu bức như vậy? Tiêu Phàm thầm nghĩ trong lòng, Sở Linh Nhi ở chỗ này có lẽ là Dược Nô, nhưng tuyệt đối không phải Dược Nô đơn giản.

- Ngươi, ngươi...

Tam Trưởng Lão tức giận sắc mặt tái nhợt, nếp uốn chen cùng một chỗ, nhìn qua càng kh*ng b* hơn.

- Sở Linh Nhi, ngươi bất quá chỉ là một Dược Nô mà thôi, dám nhục mạ Trưởng Lão, hôm nay là ngày chết của ngươi, cho dù Đại Trưởng Lão cũng không giữ được ngươi!

Sở Hinh phẫn nộ tới cực điểm.

Nàng vốn cho là sự tình sẽ rất thuận lợi, nào nghĩ đến Sở Linh Nhi không kiêng nể gì nhục mạ sư tôn của nàng, việc này khiến nàng càng thêm phẫn nộ.

Lần trước Sở Linh Nhi hủy một gốc Cửu Phẩm Linh Dược của sư tôn nàng, nếu như không phải Đại Trưởng Lão thay Sở Linh Nhi nói chuyện, Sở Linh Nhi đoán chừng đã sớm chết.

Sở Hinh biết rõ, sư tôn của nàng vì một gốc Cửu Phẩm Linh Dược kia mà bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, nếu như có thể giết Sở Linh Nhi cho sư tôn phát tiết nộ khí, đó là sự tình không thể tốt hơn.

- Bắt bọn hắn lại!

Sở Hinh đưa tay vung lên, mệnh lệnh mười quân sĩ sau lưng nói.

- Vâng!

Mười quân sĩ cung kính đáp một tiếng, liền hướng lấy quảng trường bắn nhanh đi.

Lông mày Tiêu Phàm nhíu lại, nếu như không phải vạn bất đắc dĩ, hắn không muốn ở chỗ này đại khai sát giới, dù sao bây giờ còn chưa rõ ràng cha mẹ của hắn cùng gia gia ở nơi nào.

Vốn chuẩn bị cứu Sở Linh Nhi, sau đó trong Vạn Thánh Dược Điển âm thầm đi tìm phụ mẫu, nhưng hiện tại nhìn đến, sự tình chưa hẳn thuận lợi như vậy.

- Thiếu chủ!

Thần sắc Dịch Bằng vô cùng khẩn trương, hắn nào thấy qua chiến trận dạng này, đây chính là Tam Trưởng Lão Thần Dược Các đó, bình thường cho dù muốn gặp đều không gặp được, bây giờ lại muốn đánh nhau.

- Ta xem ai dám động thủ!

Không đợi Tiêu Phàm mở miệng, Sở Linh Nhi đột nhiên một bước tiến lên, lạnh như băng nhìn mấy người kia quát lạnh nói.

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!