- Lão sư, ngươi mới vừa rồi là cố ý không xuất thủ đúng không?
Tiêu Phàm làm rõ suy nghĩ trong đó, cả người sáng tỏ thông suốt, giận dữ nhìn Túy Ông nói.
- Trẻ con dễ dạy.
Túy Ông cười nhạt một tiếng, sau đó con ngươi lần nữa chuyển hướng nơi xa, chậm chạp nói:
- Bất quá lần này, Nam Cung Vũ kém một chiêu, người Công Tôn gia tộc đến nơi này là sẽ không bỏ qua cho Nam Cung Tiêu Tiêu!
- Lão sư, nếu không đem bọn hắn toàn bộ lưu lại?
Tiêu Phàm trong mắt hung ác, thập phần chân thành nói.
- Chớ làm loạn, Công Tôn gia tộc tại Vô Song Thánh Thành cũng coi như một cái quái vật khổng lồ, những người này tự cao thanh cao, ở chỗ này đụng chút cái đinh cũng không dám, nếu như có người chết vậy sẽ rất phiền phức.
Túy Ông trực tiếp thưởng cho Tiêu Phàm một gáo nước lạnh.
Tiêu Phàm oa oa trực khiếu, sau đó con ngươi rơi vào trên người Nam Cung Vũ cùng Bàn Tử, thần sắc cũng biến thành khẩn trương.
Khi nhìn đến người Công Tôn gia tộc xuất hiện trong nháy mắt, trên mặt Bàn Tử cũng rốt cục hiện ra nụ cười vòng, tựa như trong nháy mắt minh bạch cái gì, nhìn về phía Nam Cung Vũ nói:
- Nam Cung Đế Chủ, ra tay đi.
Nam Cung Vũ nghe vậy, toàn thân run rẩy kịch liệt một cái. Mặc dù Nam Cung Thiên Dật bị Tiêu Phàm cùng Bàn Tử giết chết, nhưng trong lòng hắn chỉ hận Tiêu Phàm, đối với Bàn Tử căn bản không có bất kỳ hận ý gì.
Tương phản, trong lòng Nam Cung Vũ còn có một tia may mắn, bởi vì người chết không phải Bàn Tử mà là Nam Cung Thiên Dật. Nếu như về sau Nam Cung Thiên Dật đăng cơ làm Đế Chủ, Đại Ly Đế Triều có lẽ sẽ không còn là Nam Cung gia tộc Đại Ly Đế Triều.
Mà Bàn Tử khác biệt, dù hắn trở thành Đế Chủ, Đại Ly Đế Triều cũng là Nam Cung gia tộc Đại Ly Đế Triều.
- Lấy thực lực Nam Cung Đế Chủ, một chưởng ngay cả một Chiến Hoàng cảnh hậu kỳ tiểu tử đều giết không chết, ta xem vị trí Trưởng Lão Vô Song Thánh Thành, Nam Cung gia tộc cũng không nên giữ nữa.
Nam tử trung niên Công Tôn gia tộc lạnh lùng cười nói.
- Nam Cung Đế Chủ, nếu không để tại hạ làm thay.
Thanh niên sau lưng nam tử trung niên kia tà tà cười một tiếng.
- Tự tìm cái chết!
Tiêu Phàm căm tức nhìn người thanh niên kia, thiếu chút nữa thì xuất thủ, ở trong mắt Tiêu Phàm, người thanh niên kia đã là một người chết.
- Đừng động.
Túy Ông giữ chặt Tiêu Phàm nói:
- Thì ra là thế, Công Tôn gia tộc dùng vị trí Trưởng Lão Vô Song Thánh Thành uy hiếp Nam Cung Vũ, xác thực tương đối âm hiểm.
- Vị trí Trưởng Lão Vô Song Thánh Thành lợi hại như vậy sao? Có thể quyết định sinh tử Đại Ly Đế Triều?
Tiêu Phàm một mặt kinh ngạc.
- Đó là tự nhiên, bởi vì có Trưởng Lão Vô Song Thánh Thành kiềm chế Bát Đại Đế Triều không dám xuất thủ với Đại Ly, một khi mất đi Trưởng Lão, Bát Đại Đế Triều liền sẽ cướp đoạt không kiêng nể gì cả.
Túy Ông giải thích một câu.
Tiêu Phàm trong nháy mắt minh bạch, Trưởng Lão tương đương với kim bài miễn tử. Có kim bài miễn tử thì không ai dám đối phó ngươi, không có kim bài miễn tử thì ai cũng dám giẫm ngươi, cuối cùng khẳng định gặm xương cốt đều không thừa.
- Quy tắc trò chơi thật đúng là có chút ý tứ, Công Tôn gia tộc sao? Tiêu Phàm ta nhớ kỹ rồi.
Tiêu Phàm lạnh lùng cười một tiếng.
- Trẫm tự mình làm!
Nhìn thấy người Công Tôn gia chuẩn bị xuất thủ, Nam Cung Vũ nào sẽ nguyện ý, một khi để bọn hắn xuất thủ, Bàn Tử hẳn phải chết không nghi ngờ.
Vừa dứt lời, Nam Cung Vũ điều động lực lượng toàn thân trên nắm đấm, hướng ngực Bàn Tử đánh tới. Bàn Tử không tránh không lùi, đứng tại chỗ, trên mặt hiện ra nụ cười vui mừng.
Bởi vì hắn nhìn thấy, trong con ngươi Nam Cung Vũ vậy mà bốc hơi một hơi nước.
- Phốc!
Phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt Bàn Tử trong nháy mắt trắng bệch, toàn bộ thân thể như đạn pháo bay ngược ra.