Lọc Truyện

Bảy Vị Sư Phụ Đỉnh Phong (Đệ Nhất Thần Vương) - Diệp Phàm (FULL)

"Con không sao đâu mẹ!" Diệp Phàm khẽ lắc đầu đáp.

Diệp Thiên Long đứng bên cạnh, trầm ngâm thở dài: "Chỉ tiếc, Vô Đạo huyết mạch của con đã cháy rụi hoàn toàn. Muốn thức tỉnh lại e là vô cùng khó khăn!"

"Không sao đâu cha! Kẻ thù diệt môn Diệp tộc đã đền tội, không còn Vô Đạo huyết mạch cũng chẳng ảnh hưởng gì!" Diệp Phàm mỉm cười.

"Tiểu Phàm à, nay sứ mệnh nặng nề đã hoàn thành, tiếp theo con có nên tính đến chuyện chung thân đại sự không? Cha mẹ đều mong bế cháu nội lắm!" Tần Ngọc Khanh chớp thời cơ thúc giục

Câu nói này làm Diep Pham có chut bối rối. Han len đưa mắt sang nhìn Đường Sở Sở, e hèm một tiếng: "Chuyện này ... phải xem Sở Sở có nguyện ý gả cho con không đã!"

"Anh Tiểu Phàm, em đồng ý!" Đường Sở Sở dường như không mảy may do dự, lập tức gật đầu chắc nịch.

"Đã vậy, hai đứa chọn ngày lành tháng tốt nhanh chóng làm đám cưới đi, xem như ăn mừng mọi chuyện viên mãn!" Diệp Thiên Long sảng khoái vỗ tay quyết định.

"Vâng!" Diệp Phàm mỉm cười đồng ý.

"Anh Tiểu Pham, còn chị Cửu Ca và Đạm Đài tiểu thư ... " Nhắc đến hôn sự, Đường Sở Sở bỗng ngập ngừng nhìn hắn, nhỏ giọng nhắc nhở.

Diệp Phàm không chần chừ, nắm chặt tay cô khẳng định: "Tuy anh có hôn ước với Cuu Ca cung Đạm Đai tieu thư, nhưng anh hoan toan không có tình cảm nam nữ với họ. Hôn ước kia không thể tính toán. Đợi khỏe lại anh sẽ đi giải thích rõ ràng. Cả đời này, Diệp Phàm anh chỉ yêu duy nhất một mình Sở Sở em!"

Lời tỏ tình chân thành khiến đôi mắt Đường Sở Sở nhòe lệ vì cảm động. Cô nhào tới ôm chầm lấy hắn, dứt khoát chủ động đặt lên môi hắn một nụ hôn nồng cháy. Thấy cảnh mật ngọt, vợ chồng Diệp Thiên Long vô cùng ăn ý nhón chân chuồn êm ra ngoài, trả lại không gian riêng tư cho đôi uyên ương trẻ.

Hôm sau, Diệp Phàm hẹn gặp Sở Cửu Ca và Đạm Đài Minh Nguyệt để xin hủy bỏ hôn ước. Bất ngờ thay, hai cô gái đều tỏ ra thấu hiểu, không oán thán nửa lời, lập tức gật đầu đồng ý.

"Cảm ơn hai người. Nhất định các cô sẽ tìm được người đàn ông thực sự yêu thương mình!" Diệp Phàm chân thành gửi lời chúc phúc.

"Có lẽ vậy!" Sở Cửu Ca khẽ cười, trong mắt hiện rõ một tia hâm mộ: "Ta thật sự rất ghen tị với Sở Sở!"

"Chúc hai người trăm năm hạnh phúc!" Đạm Đài Minh Nguyệt lang lặng nhìn hắn, mỉm cười nhẹ nhàng gửi gắm.

Thêm ba ngày qua đi. Hôm nay chính là ngày trọng đại, hôn lễ của Diệp Phàm và Đường Sở Sở được tổ chức vô cùng hoành tráng ngay tại Diệp gia. Bữa tiệc quy tụ đông đủ bạn bè thân thiết từ thuở mới bước chân vào giang hồ. Thậm chí, những thuộc hạ cũ đang phiêu bạt khắp các tinh cầu xa xôi ngoài vũ trụ cũng được đích thân Diệp Phàm dùng sức mạnh vô biên dịch chuyển đưa về chung vui.

Đứng trên lễ đường lộng lẫy, Diệp Phàm đan mười ngón tay vào tay Đường Sở Sở, thâm tình thổ lộ: "Sở Sở, anh yêu em!"

"Anh Tiểu Pham, em cũng yêu anh!" Cô dâu xinh đẹp khóc nấc lên vì hạnh phúc tột độ.

Hai người trao nhau nụ hôn trọn đời. Ngay khoảnh khắc ấy, những tràng pháo tay rào rào vang lên, niềm vui sướng hân hoan lan tỏa khắp các thế giới trong cõi vũ trụ bao la.

Mười năm đằng đẵng chớp mắt thoi đưa!

Từ sâu trong cấm địa Diệp gia đột ngột truyền ra một tiếng nổ lớn. Một luồng khí tức cường đại cuồn cuộn bùng nổ càn quét ra ngoài.

Vút! Vút! Vút !!!

Đường Sở Sở, Diệp Thiên Long, Tần Ngọc Khanh cùng các vị sư phụ của Diệp Phàm nháy mắt đã tề tựu đông đủ. Mọi người nhìn chẳm chẳm vào căn phòng đóng kín, kinh ngạc thốt lên: "Tiểu tử này ... lại đột phá nữa à!"

"Hầy, người so với người đúng là tức chết!"

"Tên nhãi Diệp Phàm đã là một quái vật, ai ngờ con trai nó còn khủng bố hơn! Quả nhiên Trường Giang sóng sau đè sóng trước!"

Mấy vị sư phụ chống cằm quan sát cậu nhóc, không ngừng chép miệng cảm thán. Cậu bé xuất chúng này đích thị là kết tinh tình yêu của Diệp Phàm và Đường Sở Sở - Diệp Thần.

Vút

Bóng dáng Diệp Phàm chậm rãi giáng xuống sân.

"Cha!" Diệp Thần reo lên mừng rỡ, nhảy tót vào lòng cha. Diệp Phàm cười ha hả, nhấc bổng cậu nhóc lên cao.

"Gioi lắm con trai! Thiên phu tu luyện này e là vượt mặt cả cha con luôn rồi!" Diệp Phàm tự hào khen ngợi.

"Dĩ nhiên! Con là con trai của cha, chắc chắn phải trâu bò hơn cha!" Cậu nhóc hếch mặt lên, điệu bộ đắc ý vô cùng.

"Tên nhãi vắt mũi chưa sạch này, mới tí tuổi mà đã học thói chém gió tung trời!" Diệp Phàm phì cười, lườm yêu con trai.

"Tiểu Phàm, con xuất quan rồi à! Khí sắc này ... xem ra thực lực lại có bước tiến lớn rồi đúng không?" Diệp Thiên Long chắp tay sau lưng đi tới, nheo mắt dò xét.

"Vâng thưa cha!" Diệp Phàm điềm đạm gật đầu.

Suốt mười năm qua, hắn đã bế quan tu luyện thành công đệ cửu biến của Thương Khung Biến. Nhờ cắn nuốt sức mạnh cốt lõi của hơn một tỷ tinh cầu, giờ đây vạn vật trong dải ngân hà rộng lớn này gần như đều nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Diệp Phàm hiện tại mạnh mẽ đến mức độ nào, e là chính hắn cũng không đong đếm nổi. Bởi lẽ, ranh giới sức mạnh của thế giới này đã hoàn toàn bất lực trong việc định nghĩa cảnh giới của hắn.

"Cha, con muốn đi khám phá vùng không gian bên ngoài vũ trụ!" Diệp Phàm hướng ánh mắt thâm thúy lên bầu trời sao, trầm giọng nói.

"Đã đến luc con bước ra ngoai trải nghiệm thế giới vĩ đại hơn rồi!" Diệp Thiên Long mỉm cười gật gù tán thành.

"Cha ơi, cha muốn đi đâu, cho con đi theo với!" Cậu nhóc Diệp Thần cuống quýt giang tay đòi ôm.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!