Lọc Truyện

Tiêu Dao Tứ Công Tử - Ninh Trần (FULL)

Ninh Trần chỉ lạnh lùng nhếch môi, rồi quay phắt người sải bước bỏ đi.

"Đồ mất dạy, đồ nghịch tử ... Hôm nay là ngày tế tổ, ngươi định đi đâu?"

Ninh Trần dừng chân ngoảnh lại, lạnh lùng gườm cả nhà Ninh Tự Minh: "Rồi các ngươi sẽ biết ngay thôi!"

Nhìn vào ánh mắt băng giá của Ninh Trần, trong lòng Ninh Tự Minh dâng lên một tia bất an.

Ninh Trần sai người dắt Điêu Thuyền tới, nhảy lên ngựa, phóng thẳng về Giám Sát Ty.

Ninh Tự Minh tức đến bốc khói, cố nén cơn giận, đợi tế lễ xong liền rời đi. Mẹ con Thường Thị nhìn nhau cười, đắc ý hiện rõ trên mặt.

"Các người vừa thấy sắc mặt của Ninh Trần không? Xanh lè xanh lét, suýt bị tức chết."

"Thằng súc sinh đó tưởng mặc được Ngân Y của Giám Sát Ty là bọn ta hết cách với hắn chắc ... Chỉ cần bọn ta không phạm lỗi, không để hắn nắm thóp, thì hắn chẳng làm gì được."

Thường Như Nguyệt lạnh giọng: "Một đứa con hoang hèn hạ do một mụ đê tiện sinh ra mà cũng đòi đưa mẫu thân nó vào nhà thờ tổ - đúng là nực cười."

Bốn mẹ con vừa mỉa mai vừa rảo bước đi ra. Ninh Mậu đi sau cùng, bỗng thấy thứ gì đó Ninh Trần để ở sau cánh cửa.

"Cái gì đây?"

Ninh Mậu bước tới, nhấc lên, mở lớp vải bọc bên ngoài ... không ngờ bên trong là một thanh kiếm vàng.

"Thứ này đúc bằng vàng à?"

Mắt cả bốn người sáng rực, đầy vẻ tham lam.

"Hình như là của Ninh Trần?"

"Chắc chắn là do thẳng súc sinh đó tham ô nhận hối lộ mà có."

Ninh Mậu nhìn sang Thường Như Nguyệt: "Mẫu thân, làm sao bây giờ? Thứ này chắc cũng cỡ mấy chục lượng vàng ... nhìn qua mấy viên đá quý gắn trên đó là biết giá trị không hề nhỏ."

Ninh Cam tham đến chảy nước miếng: "Giấu đi ... Lần trước ở Giáo Phường Ty, thằng súc sinh đó hại ta mất một cây tiêu ngọc, thanh kiếm vàng này coi như bù đắp."

"Nếu Ninh Trần quay lại đòi thì sao?"

Ninh Cam cười lạnh: "Thứ này chắc chắn là của hắn tham ô mà có, mất rồi hắn cũng chẳng dám rùm beng đi tìm ... Khi nãy, hắn còn quên khuấy đi cơ, biết đâu không nhớ đã để ở đâu? Chỉ cần bọn ta không thừa nhận, hắn chỉ có thể nuốt bồ hòn làm ngọt."

Bốn mẹ con bàn bạc xong, quyết định giấu thanh kiếm vàng đi. Trong bốn người, trừ Ninh Cam đã từng gặp Huyền Đế, những người còn lại đến mặt mũi Huyền Đế ra sao còn chẳng biết, càng đừng nói tới chuyện nhận ra ngự kiếm.

Hôm nay là ngày tế tổ, nên bữa trưa vô cùng thịnh soạn. Bốn mẹ con Thường Như Nguyệt lại còn "vớ" được một thanh kiếm vàng, tâm trạng phơi phới, ăn uống càng lúc càng ngon miệng.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!