Phanh phạch --
Ở đằng xa, một con loan điểu đang vỗ cánh bay lượn, toàn thân nó lớn vô cùng, sải cánh dài như một thác nước, màu sắc trên thân lộng lẫy bắt mắt. Trên người nó bao phủ một tầng cương khí màu đỏ rực!
Trực giác nói với Ngu Thượng Nhung con hung thú này cực kỳ nguy hiểm, tựa như các loài hung thú truyền thuyết trong tứ đại sâm lâm.
“Chẳng lẽ ... ta đã tiến vào nơi sâu nhất trong sâm lâm?"
Ngu Thượng Nhung hạ thấp cao độ, bay ở tầng trời thấp. Hắn bay ngược hướng với con loan điểu, thầm mong không phải chạm mặt nó.
Ngu Thượng Nhung bay qua một sơn mạch nhỏ và mấy con sông ngòi mới quay đầu nhìn về phía loan điểu.
Loan điểu vừa lượn trên không trung vừa phát ra những tiếng kêu kỳ lạ khiến dã thú dưới đất bỏ chạy tán loạn. Ngu Thượng Nhung lập tức tăng tốc, xuôi chiều gió rời đi.
Cho đến khi cảm giác được nguyên khí trong cơ thể đã khô kiệt không phi hành được nữa, Ngu Thượng Nhung mới đáp xuống một cây đại thụ chọc trời, nằm xuống nghỉ ngơi.
Đương nhiên hắn vẫn không thả lỏng cảnh giác. Khắp nơi đều là hung thú lạ lẫm khiến hắn cảm thấy nguy cơ tràn ngập.
Không biết qua bao lâu, Ngu Thượng Nhung mới từ từ mở mắt. Giấc ngủ này thật dễ chịu, đã rất lâu rồi hắn chưa được nghỉ ngơi. Rõ ràng muốn bảo trì lòng cảnh giác nhưng Ngu Thượng Nhung lại ngủ quên đến say sưa.
Mặt trời đã ngả về tây, ánh chiều tà rực rỡ đất trời.
Không biết tại sao, Ngu Thượng Nhung cảm thấy mặt trời nơi đây có vẻ cao hơn bình thường một chút. Cảnh hoàng hôn đẹp đẽ khiến tâm tình Ngu Thượng Nhung dần được thả lỏng.
Kiểm tra lại nguyên khí trong cơ thể thấy đã khôi phục được tám phần, Ngu Thượng Nhung cầm Trường Sinh Kiếm lên, mỉm cười nói với nó: "Uỷ khuất ngươi rồi, người anh em."
Không có vỏ kiếm, hắn luôn cảm thấy thiếu thiếu thứ gì. Thế là Ngu Thượng Nhung cởi trường bào ra, xé đi một đoạn vải vóc bọc lấy thân kiếm đeo trên lưng rồi đạp không phi hành.
Bóng tối hàng lâm. Ngu Thượng Nhung cảm thấy rất kỳ quái. "Sao vẫn không thấy có người sinh sống?"
Cho dù là lạc đen cac nước dị tộc thì ít nhat cung phải thay con người chứ? Vực sâu vạn trượng cách lạch trời không xa, sao bay mãi vẫn chưa đến lạch trời?
Không có lạch trời, làm sao quay về Đại Viêm?
Đêm xuống, Ngu Thượng Nhung vừa nghỉ ngơi trên một ngọn cây vừa điều tức khôi phục nguyên khí.
Khi vừa định nhắm mắt lại, hắn đột nhiên nhìn thấy một màn khiến người kinh ngạc --
Từ xa bỗng đâu bay tới một đám tu hành giả, mà tu hành giả dẫn đầu lại mang theo một toà pháp thân cao đến mười lăm trượng sừng sững giữa trời.
"Sư phụ?" Trong lòng Ngu Thượng Nhung lập tức vui mừng, kích động không thôi, không ngờ sư phụ lại đến đây đón mình.
Nhưng rat nhanh sau đo Ngu Thượng Nhung lại cảm thấy kỳ quai --
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!