Các tu hành giả lập tức nhanh chân bay về phía đó. Bọn họ phi hành dưới tầng trời thấp, men theo đường viền của hố sâu, vừa bay vừa quan sát. Ai nấy đều bị chưởng ấn khổng lồ này làm cho kinh hãi.
"Đây ... chưởng ấn này ... có phải là quá khoa trương rồi không?" Không ai không cảm thấy sợ hãi.
Hồ lô của Phan Ly Thiên xoay tròn trên không trung, hắn nhấc tay thu hồi hồ lô, khẽ nói: "Khí tức của chưởng ấn này hoàn toàn trùng khớp với khí tức của Các chủ."
Đám người nhìn mà kinh hồn táng đảm.
“Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì có đánh chết ta cũng không tin ... Chưởng ấn này là chưởng ấn khổng lồ nhất mà ta từng thấy!" Có tu hành giả cảm thán nói.
"Mau nhìn kìa!"
Mọi người lập tức nhìn vào khu vực trung tâm hố sâu. Nơi đó có một bộ thi thể huyết nhục mơ hồ, hai tay vỡ vụn, thân thể và ngũ quan bị đánh bẹp dí, tăng y trên thân tàn tạ không chịu nổi.
"Là tên ẩn nấp trong cỗ quan tài đỏ có phải không? Cao thủ cửu diệp của Phật môn?"
“Chính hắn không sai! Người này đã bị Các chủ đánh giết bằng một chưởng!"
Đám người Ma Thiên Các đều đã được tận mắt chứng kiến mấy lần Lục Châu dùng một chưởng đánh giết kẻ địch, đặc biệt là khi giết Khương Văn Hư, chưởng ấn khi đó cũng rất lớn.
Chỉ có một điểm khác biệt, đó là chưởng ấn này thật sự khổng lồ đến mức không hợp với lẽ thường.
"Quá tốt rồi! Chỉ đáng tiếc chúng ta không được tận mắt thấy uy lực của cửu diệp!" Các tu hành giả lộ vẻ tiếc nuối.
Tư Vô Nhai quan sat bốn phía. Đoan Mộc Sinh thay vậy tien đen bên cạnh hắn, khẽ hỏi: "Thất sư đệ, đệ có nhìn ra manh mối gì không?"
Sư phụ đã chiến thắng, vậy người đâu?
Tư Vô Nhai lắc đầu đáp: "Sư phụ sẽ không gặp chuyện gì ... Cho dù lão nhân gia người không địch lại cũng có thể nhanh chóng rời khỏi đây."
Minh Thế Nhân bay tới, thở dài nói: "Tính tình của sư phụ đệ còn không hiểu sao? Lão nhân gia người từ xưa tới nay chưa bao giờ chạy trốn. Hầy ... không phải ai cũng thông minh như ta đâu."
Lúc này Phan Trọng và Chu Kỷ Phong từ xa bay tới, mang theo hai món đồ trên tay.
"Thất tiên sinh, nhìn này -- "
Đám người lập tức quay sang, đó là hai mảnh vỡ của Thiên Toa, trên thân nó vẫn lấp lánh hồng quang cực kỳ bắt mắt.
Mọi người vây lại quan sát Thiên Toa, Tư Vô Nhai cẩn thận dò xét nó. Trong số đám người ở đây, chỉ có mình Tư Vô Nhai từng nghiên cứu về khí cụ vận chuyển. Khi nhìn thấy đường vân trên thân Thiên Toa, trong lòng Tư Vô Nhai run lên, thảng thốt nói:
"Trên đời này có loại khí cụ vận chuyển thần kỳ như vậy thật sao?"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!