Lọc Truyện

Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn (FULL)

Trong bộ doanh trại, khắp nơi đều đang nghị luận.

"Điên rồi! Đung là đien rồi! Ta còn tưởng rằng, lần này Tả Trần Đế Tôn sẽ giận dữ, thậm chí oán giận đến rạn nứt với Đam Phỉ Đế Tôn luôn rồi chứ. Nào biết, chẳng những ông ta không làm vậy, lại còn muốn thu Diệp Viễn làm đệ tử thân truyền!"

“Đúng là động tác thần kỳ! Diệp Viễn làm đại thống lĩnh giết đệ tử Cực Dược Tông, lão tổ Cực Dược Tông chẳng những không trách tội, ngược lại còn muốn thu hắn làm đệ tử!"

"Xem ra Cực Dược Tông cũng không phải toàn là hạng người hoành hành ngang ngược! Đại nhân vật phía trên đều có đôi mắt sáng như tuyết!"

"Đại thống lĩnh Diệp Viễn là ân nhân của chúng ta, hắn có thể một bước lên trời, chúng ta cũng cùng có quang vinh!"

Khiếp sợ hơn, không ít người ở đây đều vì mà Diệp Viễn cảm thấy vui vẻ.

Hiệu ứng náo động của chuyện này, rất nhanh đã quét sạch lo lắng chiến bại lúc trước.

Yêu ai yêu cả đường đi, không ít quân sĩ vốn đã phản cảm với Cực Dược Tông, nay cũng hạ xuống rất nhiều.

Lúc Đam Phỉ Đế Tôn nghe được tin tức này, không khỏi sửng sốt, chợt bật cười nói: "Tả Trần lão nhị, quả nhiên vẫn khôn khéo trước sau như một! Một chiêu này biết thời biết thế, thực sự là dùng kỳ diệu tới đỉnh cao!"

Minh Diec cuoi khổ noi: "Ai co the ngo đuoc mot Thanh Hoang Thien nho nhỏ, lập tức trở thành nhân vật chạm tay là có thể bỏng của đại quân phía Bắc chứ! Lần sau ta nhìn thấy hắn cũng phải kêu một tiếng sư thúc rồi! Sao còn làm đại soái được chứ?"

Đam Phỉ nghe vay thì cuoi to noi: "Thu vi! Thu vi! Lao gia Ta Tran nay, tu trước đến nay không đi theo một khuôn mẫu, điểm này làm bản tọa kính phục nhất! Chẳng qua một bút lần này, thật đúng là đã làm cho ta sợ ngây người! Nhưng nói đi nói lại thì, Diệp Viễn đúng là một hạt giống tốt khó có được! Chỉ tiếc ... Là một nghịch tu!"

Trong lời nói, mang theo tiếc nuối vô tận.

Sao ông ta lại không biết, Diệp Viễn là một mầm mống tốt chứ?

Nhưng mệnh nghịch tu, thân bất do kỷ!

Từ cổ chí kim, có bao nhiêu nghịch tu có thể tu đến Đế Cảnh chứ, chỉ là lông phượng và sừng lân mà thôi.

Có thể tu luyện tới Đe Hạo Thiên, cang là số có thể đem được trên đầu ngón

tay.

Tu không đến, có nghĩa là thế nào?

Tử vong!

Chết dưới Đạo kiếp!

Không thành công, thì sẽ chết!

Thời điểm Diệp Viễn tự mình nghe được tin tức này, khuôn mặt cũng đầy vẻ ngơ ngác.

Ngay cả mặt mũi Tả Trần Đế Tôn thế nào hắn cũng chưa từng thấy, đối phương lại muốn thu mình làm đệ tử thân truyền à?

Chẳng qua nghĩ lại, hắn liền hiểu được ý nghĩ của Tả Trần.

Hành động này, có ý nghĩa bất phàm!

Quả nhiên, những đại nhân vật này mạnh như thác đổ, không một ai là đơn gián!

Bản thân dùng bốn lạng đẩy ngàn cân, đối phương cũng là một người biết thời biết thế.

Vậy là đã trở thành đệ tử của người khác rồi à?

Cũng không thèm tới hỏi ý của mình như thế nào à?

Biết đâu, mình từ chối thì sao?

Được rồi, thật ra bản thân Diệp Viễn cũng có chút động lòng.

Cho dù thế nào, ở Thai Minh Ngọc Hoàn Thiên, Cực Dược Tông chính là tông môn Đan Đạo mạnh nhất, không ai sánh bằng!

Có thể trở thành đệ tử Cực Dược Tông, cho dù là kẻ nào thì cũng không thể cự tuyệt.

Huống chi, sư tôn lại là một Thiên Dược Sư bát phẩm có cảnh giới Đế Hạo Thiên chứ!

Đối với đám người Tiêu Sơn, Diệp Viễn coi thường.

Diệp Viễn tự cao tự đại, nhưng còn chưa đến mức không biết trời cao đất rộng.

Ở trước mặt Thiên Dược Sư bát phẩm, hắn chỉ là con kiến hôi mà thôi.

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!