Mượn uy lực của đạo kiếp, thảm sát mười mấy vạn Huyết tộc!
Chuyện này quá kỳ diệu!
Thứ khoái cảm này giống như uống một loại thuốc kích thích nào đó, làm cho người ta sung sướng.
Nhìn thấy ánh mắt sụp đổ của Huyết Nặc, Phong Tiểu Thiên cảm thấy vô cùng hả giận.
Sức mạnh Chúc Phúc là cơ mật tối cao của Cực Dược Tông, người ngoài không thể biết tới.
Nhưng cũng bởi vì như thế, mọi thứ càng trở nên quỷ dị khó lường.
Một nghịch tu, đạo kiếp thế mà lại không bổ hắn!
Đây đúng là lật đổ nhận thức của tất cả mọi người!
Một đam tưong sĩ trong Thien Nhat đại doanh nhìn ma trợn mắt ha hoc mồm, sợ hãi cảm thán liên tục.
"Hắn ... quá trâu bò rồi! Giết chết Huyết tộc cũng có thể đơn giản như vậy sao?'
"Đơn giản? Có phải đầu óc ngươi ngập nước rồi không? Có bản lĩnh, ngươi làm thử xem!"
"Mặc kệ đơn giản hay không đơn giản, hiện tại lão tử chỉ muốn hét to! Aa!"
Đúng vậy, quá hưng phấn!
Hơn hai mươi ngày trước, Nam Kỳ cự thành rơi vào bóng tối vô tận.
Mỗi người bọn hắn đều giống như đang ở trong địa ngục, trải qua hơn hai mươi ngày này.
Nhưng ngay vừa rồi, bọn hắn có cảm giác bản thân như đang bay thẳng tới Thiên Đường.
Loại trải nghiệm cực hạn này thật sự là kỳ diệu đến mức không có cách nào hình dung.
Giờ khắc này bọn hắn phấn khởi tới cực điểm.
Tròn hai mươi vạn đại quân đấy!
Cứ như vậy bị một Thánh Hoàng Thiên ... hố chết!
Bọn hắn đánh hơn hai mươi ngày, vô số lần rơi vào tuyệt cảnh, bỏ ra cái giá cực kỳ thảm trọng mới miễn cuỡng tiêu diệt được mười vạn quân Huyết tộc.
Nhưng chỉ bằng một mình Diệp Viễn đã có thể tiêu diệt hai mươi vạn đại quân Huyết tộc!
Cũng không biết trải qua bao lâu, kiếp vân dần dần tán đi, kiếp vân rơi xuống Huyết tộc càng ngày càng ít.
Cuối cùng, không còn một mống.
Mười ba vạn đại quân Huyết tộc, cứ như vậy hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.
Toàn bộ hiện trường vô cùng tĩnh mịch.
Hưng phấn qua đi, mọi người lại có loại cảm giác rợn cả tóc gáy.
Trận chiến ngày hôm nay quả thực là bút tích của thần!
Chỉ một Thánh Hoàng Thiên đã lừa giết gần hai mươi vạn đại quân.
Trận chiến này chắc chắn có thể ghi vào sử sách!
Phụt!
Huyết Nặc phun ra một ngụm máu, khí tức cả người lập tức uể oải hơn rất nhiều.
Những gì xảy ra thật sự giống như máu huyết công tâm.
Từng cảnh tượng đảo ngược tình thế hôm nay đã đánh vào tâm thần hắn ta cực mạnh!
Nói thật, một mình Diệp Viễn đánh một trận thẳng tiến đến Nam Kỳ cự thành, từ lúc ấy trong lòng hắn ta đã công nhận Huyết Thần Tử điện hạ này!
Nhưng ai có thể nghĩ đến, Huyết Thần Tử lại là một Nhân tộc?
Chuyện này khiến cho hắn ta có cảm giác bị đùa bỡn và thất bại.
Tính cả lần trước, hắn ta đã tổn thất ba mươi vạn đại quân ở trong tay Diệp Viễn!
Giao chiến với Thiên Nhất mấy nghìn năm, Huyết tộc bọn hắn chưa từng trải qua thất bại nào thảm trọng như vậy.
Trước kia đánh không lại, ta còn có thể trùng sinh.
Nhưng lần này, ngay cả cơ hội trùng sinh bọn họ cũng không có!
Ba mươi vạn quân tinh nhuệ trực tiếp hóa thành hư không!
"Giết!"
Ngay lúc cường giả Đế Cảnh của Huyết tộc đang phân tâm, một tiếng quát lớn đột nhiên truyền đến. Phong Tiểu Thiên mang theo Đế Cảnh của Thiên Nhất trực tiếp giết tới.
Toàn quân bị diệt, chủ soái thổ huyết, khí thế của Huyết tộc đã thấp tới cực điểm.
Cho dù bọn hắn đều là Đế Cảnh, lúc này cũng có cảm giác nhân sinh vô cùng u ám.
Phong Tieu Thiên đuong nhien se khong bo qua cơ hội nay!
Ầm!
Phong Tieu Thiên ra quyền như gio, dung mot quyền đanh nổ tung Đế Vân Thiên!
Đế Cảnh Thiên Nhất mang khí thế như vũ bão!
Đế Cảnh Huyết tộc nản chí suy sụp!
Mà trận chiến này cũng không còn cách nào đánh tiếp!
"Rút lui! Mau bỏ đi!"
Huyết Nac mang theo cac Đế Canh còn lại điên cuồng chạy trốn.
Phong Tiểu Thiên đuổi theo không tha, liên tiếp đánh chết mười Đế Cảnh Huyết tộc.
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!