Giết chết một Chân Hoàng Thiên cần thời gian lâu như vậy sao?
Âm!
Giọt máu huyết nổ tung, trong nháy mắt hóa thành hư vô.
Hỗn Độn Huyết Thạch đã bình tĩnh lại trở nên giận dữ lần nữa.
Vương Tọa vô cùng ngạc nhiên.
Sao lại nổ rồi?
Mẫu thạch không giết được Diệp Viễn?
Một dao động truyền ra, trong nháy mắt Vương Tọa hiểu ngay.
Giọt máu này không phải của Diệp Viễn!
Vương Tọa không khỏi hít một hơi lãnh khí.
Chuyện này ... thật sự không thể tin nổi!
Diệp Viễn dùng máu huyết của người khác, tráo đổi thật giả lẫn lộn sao?
Hơn nữa lại còn thành công?
Hỗn Độn Huyết Thạch là dạng tồn tại thế nào, hần ta quá rõ ràng!
Tổn tại cường đại đến mức có thể sáng lập một chủng tộc, tuyệt đối có thể thấy rõ vạn
vật.
Vậy mà lại bị một tên tiểu tử ngay cả Đế Cảnh cũng chưa tới qua mặt!
Đương nhiên, nếu như han ta biết, luồng Đạo Kiếm Diệp Viễn lưu lại đang an tĩnh ngủ đông ở trong Hỗn Độn Huyết Thạch, hấn ta nhất định sẽ càng thêm khiếp sợ.
Lại có một luồng dao động truyền ra khiến Vương Tọa vô cùng mừng rỡ.
Còn có Máu Bản Nguyên!
Máu huyết không phải là của Diệp Viễn, nhưng Máu Bản Nguyên đã cho Diệp Viễn!
Hiển nhiên, Hỗn Độn Huyết Thạch đã thật sự nổi giận.
Trên đó truyền ra một cỗ lực lượng Bản Nguyên cường đại, trực tiếp xuyên qua hư không, tốc hành viễn phương.
Trầm bổng du dương, lại mang uy năng vô tận!
"Tới rồi!"
Cả người Diệp Viễn chấn động, trực tiếp phun ra một búng máu.
Cỗ lực lượng kia vẫn chưa tới, hắn đã cảm nhận được áp lực tột cùng.
Sắc mặt của đám Chúa Tể nhanh chóng thay đổi.
Quá mạnh!
"Đây ... Đây là lực lượng của Hỗn Độn Huyết Thạch sao? Trong Huyết tộc lại cất giấu tồn tại đáng sợ bực này! Thật quá khủng bố!" Lông tóc của Chủ Thần dựng thẳng, cảm thấy áp lực cực lớn.
"Thật mạnh! Sao trên đời này lại có tồn tại đáng sợ như vậy?"
"Lực lượng đó quá mức tà ác! Một khi thứ này xuất thế, sợ là cả Tam Thập Tam Thiên đều sẽ rơi vào tuyệt vọng."
Cỗ lực lượng Bản Nguyên này bá đạo tới cực điểm.
Hỗn Độn Huyết Thạch không thèm che đậy, cũng không cần thiết phải che đậy.
Máu Bản Nguyên đã ban cho Diệp Viễn, Thiên Nhất các tộc tự nhiên cũng đã biết sự hiện hữu của nó.
Luồng Máu Bản Nguyên trong cơ thể Diệp Viễn đã rục rịch, hầu như sắp phá thể đi ra.
Mà một khi nó ra ngoài, cả người hần ắt sẽ nổ tung.
Trên người Diệp Viễn, da dẻ rạn nứt, huyết vụ điên cuồng phun ra ngoài.
"Còn ngây ngốc ở đó làm gì? Nếu không ra tay, Diệp Viễn sẽ phải chết!" Vân Sơn Chúa Tể bạo rống một tiếng, một đạo lực lượng Bản Nguyên cường đại vô tận điên cuồng tuôn ra, trực tiếp đánh vào thân thể Diệp Viễn.
Những người khác cũng chợt giật mình tỉnh lại, từng đạo lực lượng Bản Nguyên cường đại trực tiếp đánh vào người Diệp Viễn.
Diệp Viễn chỉ cảm thấy trong cơ thể có vô số đạo khí thể cường đại điên cuồng xoay quanh.
Những khí thể cường đại này giống như từng quả bom, bất cứ lúc nào cũng có thể nổ hằn đến mức phấn thân toái cốt.
Từng đạo lực lượng Bản Nguyên trấn áp Máu Bản Nguyên.
Lúc này, trong cơ thể Diệp Viễn đã biến thành một chiến trường.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!