Phụt phụt!
Thanh Chân Long Kiếm chém vào cổ của nó, để lại một vết thương rất dài.
Nếu như đổi lại là cơ thể con người, thì vết thương đó đã đủ để lấy mạng người ta rồi, nhưng ngược lại với thể hình to lớn của con khỉ hung hãn này, thì chỉ là một vết thương nhỏ không đáng nhắc đến.
Mắt của Lâm Huyền tràn ngập sự nghi ngờ, hắn không ngờ tới, con súc sinh này lại có thể sử dụng các quy tắc một cách thuần thục như vậy.
Cần biết rằng, nếu như đổi lại là một võ giả, thì rất khó để ứng phó với tình hình như khi nãy.
Cũng chính vao luc nay, Lam Huyen co the nhìn thay ro rang, khoe moi con khỉ hung hãn đó cong lên nở một nụ cười.
Nụ cười đó hình như ... là một nụ cười vui sướng khi lừa được người khác?
Lâm Huyền ngây người một hồi, thì con khỉ đó đã tung đòn phản kích.
Những mong vuot sac nhon vồ thang về phia Lâm Huyen.
Lâm Huyền lại không hề có sự phòng bị, đã bị nó quào thẳng vào.
“A!"
Kiều Tử đứng ở một bên không khỏi sợ hai kêu lên.
Không phải nàng xem thường Lâm Huyền, mà do khoảng cách giữa hắn và con khỉ kia quá lớn.
Neu như đổi lại là bất kì một ai khác, e rang cũng se không tốt hơn Lâm Huyền là bao.
Lâm Huyền bị con khỉ đó nắm vào trong lòng bàn tay, không cách nào động đậy, đến thanh Chân Long Kiếm cũng bị rơi xuống đất.
"Có muốn ta ra tay hay không?"
Tăng Uy lên tiếng hỏi.
Kiều Vũ có chút trầm ngâm.
"Tạm thời thì vẫn chưa cần đâu, ta tin Lâm huynh có thể tự mình ứng phó đươc."
Tuy rằng bây giờ Lâm Huyền đã bị nắm lấy rồi, nhưng gương mặt của hắn không hề có chút sợ hãi nào.
Ngược lại, lúc này hắn còn dùng ánh mắt trêu ghẹo nhìn về phía con khỉ hung hãn kia.
Sức mạnh của con khỉ này rất mạnh, cho dù Lâm Huyền có thi triển quy tắc của lực, thì cũng không có cách nào thoát khỏi lòng bàn tay của nó.
Nhưng nếu như nó muốn bop chet Lam Huyền thì vẫn còn lâu lắm!
Con khỉ dữ và Lâm Huyền cứ dằn co với nhau, không ai có thể công kích đối phương được.
“Ta vẫn còn muốn xem xem, ngươi còn khống chế được loại quy tắc nào nữa.”
Lâm Huyền thấp giọng nói.
Tuy rằng hắn cũng là người có thể không chế được quy tắc của đất, nhưng về sức phòng ngự của Lâm Huyền, là thứ mà con khỉ này khó phá vỡ được.
Con khỉ dữ đó cứ không ngừng dùng sức, nhưng lại không có cách nào làm Lâm Huyền bị thương.
nếu như đổi lại là người khác, có lẽ cũng chỉ có thể tiếp tục giang co mà thôi.
Vậy mà Lâm Huyền lại không có chút lo sợ nào.
“Hừ!”
Một âm thanh cổ xưa phát ra từ trong miệng của hắn.
Cơ thể của con khỉ kia cũng khẽ run lên, những móng vuốt bắt lấy Lâm Huyền cũng ngày một được nói lỏng ra.
Nhưng mà Lâm Huyền không hề nhân cơ hội để chạy trốn.
“Hừ!"
Long ngữ lại tiếp tục được phát ra từ bên trong miệng của hắn.
Con khỉ dữ này chính là yêu thú thời thượng cổ, từ trong máu của nó đã có nỗi sợ loài rồng rồi.
Lúc này Lâm Huyền phát ra hai tiếng long ngữ, khiến nó bị mất đi khát vọng chiến đấu.
Thấy vẻ mặt nó hoảng sợ, trong mắt Lâm Huyền lóe lên mấy tia sáng kì lạ.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!