Chính vào lúc này, con khỉ hung hãn đó đột nhiên lại thu khí tức của mình lại.
Khóe môi Lâm Huyền khẽ nhếch lên, xem ra con khỉ hung hãn này đã có phát hiện rồi.
Những lúc trước đây, mỗi khi gặp phải yêu thú, khĩ dữ đều thu khí tức của mình lại.
Nhưng mà phản ứng bây giờ của nó có chút kì lạ.
Nó trở nên lo lắng vô cùng, dù Lâm Huyền có lên tiếng thúc giục thì nó cũng không chịu đi tiếp.
"Sao vậy?"
Lâm Huyền mở miệng hỏi.
Khỉ dữ mua máy tay chân, đem phát hiện của mình truyền đạt lại cho Lâm Huyền nghe.
Lâm Huyền hiểu được ý của nó, hắn lại không thể không sợ hãi.
Ý của con khỉ dữ chính là phía trước chính là lãnh thổ của một con yêu thúc thuộc Quy Nhất đỉnh phong!
Lâm Huyền khẽ cau mày, hắn cũng có chút do dự.
Yêu thú thuộc Quy Nhất đỉnh phong hả!
Nếu như thật sự đánh nhau thì sẽ có không ít phiền phức rồi.
“Sao vậy hả Lâm huynh?"
Kiều Vũ phát hiện được điểm bất thường, liền nhanh chóng đi đến hỏi thăm.
Lâm Huyền đem toàn bộ phát hiện của con khỉ dữ truyền đạt lại cho hắn biết, điều này khiến Kiều Vũ không khỏi bất ngờ.
Yêu thú thuộc Quy Nhất đỉnh phong!
“Lâm huynh, với thực lực của ngươi, đối địch với con yêu thú thuộc Quy Nhất đỉnh phong này ... "
Kiều Vũ hỏi kiểu dò xét.
Lâm Huyền nói không chút do dự.
"Có thể bảo toàn được tính mạng của mình, còn về việc có thể đánh thắng hoặc giết nó, thi e rằng ta không làm được."
Thấy hắn thẳng thắn thế, Kiều Vũ cũng chỉ có thể cười khổ.
Lúc hai người họ đang gặp khó khăn thì Tăng Uy liền đi đến.
"Đó là con yêu thú thế nào?"
Lâm Huyền đi hỏi khỉ dữ, một hồi sau liền trả lời.
"Xem ra thì vận may của chúng ta cũng không tệ lắm, con yêu thú ở phía trước chính là con Kinh Hồn Điểu mà chúng ta tìm kiếm."
Kinh Hồn Đieu!
Khi hắn vừa dứt lời, mắt của ba người còn lại liền ngập tràn sự kích động.
Đúng là chiến tích của Lâm Huyền khiến người ta thấy vui, nhưng nếu như có thể giết được một con Kinh Hồn Điểu, vậy thì chuyện linh đan thuộc về Kiều Tử sẽ chắc như đinh đóng cột!
Tăng Uy suy nghĩ rất lâu mới lên tiếng nói.
"Đi xem thôi cũng không sao, cho dù không có cách để giết chết nó thì cũng có thể đảm bảo tính mạng của chúng ta rồi rút lui!"
Kiều lão gia sở dĩ chọn chỗ luyện tập là núi Bát Hoang, thật ra không phải vì những chiến lợi phẩm kia.
Lão làm thế là để cho thế hệ trẻ có thể mở mang tầm mắt.
Nếu như có thể thực sự gặp được Kinh Hồn Điểu tại nơi đây, thì cũng không phải chuyện xấu gì.
Sau đó, mấy người họ lien vô cung can than, bưoc vao trong lanh thổ của Kinh Hồn Điểu.
Khỉ du va Lam Huyền đi ở đang trước, Tang Uy đi phía sau hộ tống hai huynh muội Kiều gia.
Khong the khong noi là thực lực của Kinh Hồn Điểu rất mạnh.
Có thể thấy điều này từ lãnh thổ của nó.
Lanh thổ này là lanh thổ rộng lớn nhất mà đám người Lâm Huyền nhìn thấy.
"Gầm gầm rừ!"
Khỉ dữ phát ra tiếng kêu, không muốn đi về phía trước nữa.
Lâm Huyền cau mày, xem ra Kinh Hồn Điểu đúng là đang ở phía trước.
Quả nhiên, khi bọn họ mới vừa dừng lại không lâu thì liền nghe thấy một tiếng chim kêu cực lớn.
"Két!"
Tiếng động này khiến Lâm Huyền thấy hoảng hốt.
Trong không trung, có một cái cánh chim dài hơn một trượng bay về phía mấy người bọn họ.
Khi Lâm Huyền nhìn thấy cảnh này thì vô cùng bất ngờ.
Kinh Hồn Điểu chín là bá chủ trong núi rừng này, vậy mà lúc này nó đang chạy trốn thoát thân hay sao?
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!