Cung điện xa hoa kia, tất cả đều là dùng tài liệu luyện khí chế tạo thành.
Không hề khoa trương, hoàng cung này vốn là một kiện binh khí cực lớn.
Chẳng qua muốn sử dụng binh khí này vô cùng khó khăn.
Từ lúc Lâm Huyền nhìn thấy hoàng cung lần đầu tiên đã có ý tưởng như vậy, người nào có thể sử dụng binh khí lớn như vậy chứ?
Lúc này, cuối cùng hắn đã nhận được đáp án.
Kiện binh khí này không cần điều khiển, bản thân nó là một kiện khôi lỗi có được năng lực tự chủ.
Hoàng cung có quy mô khổng lồ bay đến không trung, mang lại áp lực vô cùng kinh khủng cho người khác.
Ngay cả Lâm Huyền, nhìn hoàng cung kia cũng mơ hồ choáng váng.
"Rốt cuộc Tuyết Vực đang giở trò qu gì?"
Sau khi khiếp sợ, Lâm Huyền lấy lại bình tĩnh,
"Khôi lỗi lớn như thế đã mất đi ý nghĩa của khôi lỗi."
Mặc dù hoàng cung có thể bay đi lại thì có thể như thế nào đây?
Muốn thúc giục khôi lỗi lớn như thế, không biết đã tiêu phí bao nhiêu linh thạch.
Hơn nữa muốn dùng cách gì để chiến đấu với khôi lỗi khổng lồ như vậy?
Chẳng lẽ muốn thả từ không trung xuống?
Lâm Huyền tưởng tượng một phen trong đầu, lại cảm thấy cách này vô cùng buồn cười.
Quả thật quy mô của hoàng cung rất lớn, thế nhưng muốn nhắm chính xác mục tiêu là hai cường giả Phá Phàm lại cực kỳ khó khăn.
Ngay cả Lâm Huyền cũng có thể né tránh hoàng cung dựa vào Phong quy tắc, lẽ nào cường giả Phá Phàm không thể trốn thoát?
Hắn không tiếp tục tiếp tục suy nghĩ nữa mà yên lặng quan sát, muốn nhìn xem rốt cuộc hoàng cung này có gì đặc biệt.
Lúc này, hai cường giả Phá Phàm cũng ôm ý tưởng giống nhau.
Tuy rằng bọn họ bị hoàng cung kia chấn động một phen, cuối cùng nhưng vẫn tỉnh lại.
Tốc độ chậm rãi như vậy, chiến đấu như thế nào?
Hai người bọn họ cũng không hoảng hốt, lắng lặng chờ Băng Tuyết Nữ Vương hành động.
Băng Tuyết Nữ Vương nhảy lên, đi tới trên đỉnh hoàng cung.
Nàng quan sát trước mặt, nụ cười trên mặt dần dần đông cứng, thay vào đó là khuôn mặt lạnh lùng.
"Có can đảm mạo phạm người Tuyết Vực ta, tất cả đều phải chết!"
Dứt lời, hoàng cung đè xuống hai cường giả Phá Phàm kia.
Đây là hình cảnh khinh khủng cỡ nào chứ, tự nhiên khiến người khác có cảm giác đè nén.
Toàn bộ hoàng cung giáng xuống từ trên không trung, đánh vào thị giác giống như trời sập.
Hai cường giả Phá Phàm lập tức ứng đối, vọt tới bên cạnh.
Tuy rằng hoàng cung của Băng Tuyết Nữ Vương xa hoa nhưng phạm vi cũng không quá lớn.
Với tộc độ của hai người, có thể trốn ra khỏi trước khi hoàng cung rơi xuống.
Tuy nhiên khi bọn họ hành động lại phát hiện, hoàn toàn không có chuyện như vậy.
Mặc kệ bọn họ di chuyển thế nào, trước sau đều nắm bên trong phạm vi kia.
"Sao có thể!"
Một người trong đó hoảng sợ hét lên
Lúc này, bọn họ gần như dùng tất cả nguyên khí để chạy trốn, nhưng vẫn là không kịp tốc độ phi hành của hoàng cung.
Cảnh tượng này khiến hai người bọn họ hoàn toàn bối rối.
“Bất ngờ không?"
Băng Tuyết Nữ Vương đứng ở phía trên.
"Nó có một tên rất dễ nghe, gọi là Họa Vi Lao!"
Họa Vi Lao!
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!