Lọc Truyện

Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

Mệnh lệnh này là trực tiếp từ chỗ sâu trong hoàng cung truyền tới, điều động cấm quân hoàng cung, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải giết chết hắn!

Lúc này, Lâm Huyền còn đang ở phủ thành chủ Thành Bạch Nguyệt.

Trước khi cường giả hoàng thành đến nơi này, thành chủ Thành Bạch Nguyệt cũng không dám hành động tùy tiện.

May mắn Lâm Huyền cũng không quá mức quá phận.

Mặc dù hắn chiếm lấy phủ thành chủ nhưng cũng không hề đại khai sát giới.

Trải qua mấy ngày tiếp xúc, thành chủ Thành Bạch Nguyệt càng nhận ra lựa chọn lúc trước của hắn sáng suốt đến mức nào.

Nhất là khi có được mật lệnh của hoàng thành, hắn lại càng chấn kinh trước thực lực của Lâm Huyền.

Trong tình hình chiến cuộc đang căng thẳng leo thang mà hoàng thất Thiên Tuyết Quốc còn phái cấm quân, điều này đã đủ để chứng minh sự nguy hiểm của Lâm Huyền.

Trong thời gian mấy ngày này, cuộc sống của Lâm Huyền ở phủ thành chủ Thành Bạch Nguyệt có thể sánh với vua chúa một vùng.

Thành chủ thật sự cúng bái Lâm Huyền như tổ tông, không lo ăn uống.

“Sống kiểu này đúng là tự sa đọa mà.”

Lâm Huyền tự cười giễu một tiếng.

Khó trách có nhiều võ giả cuối cùng đều từ bỏ võ đạo, nguyện ý làm chúa tể một phương.

Loại cuộc sống này đúng thật rất dễ bào mòn ý chí chiến đấu của người khác.

Cũng may hoàng thất Thiên Tuyết Quốc không cho Lâm Huyền nhởn nhơ ngoài tròng quá lâu. Cuối cùng ngày thứ năm cũng có người chạy tới Thành Bạch Nguyệt.

“Cấm quân?”

Khóe miệng Lâm Huyền không khỏi lộ ra nụ cười.

"Đúng là coi trọng ta quá rồi đấy."

Ban đầu ở Thiên Đô Thành, hắn đã từng được chứng kiến thực lực của những cấm quân này.

Mặc dù bọn họ không dùng Hợp kích chi pháp quỉ dị như đám người Tuyết Vực kia, nhưng thực lực mỗi người lại cường đại vô cùng.

Mà lần này lại phái luôn hai mươi vị cường giả đến để đối phó với hắn.

Sau khi nhận được tin tức, Lâm Huyền lập tức đứng chờ trong sân.

Những cấm quân này sẽ là đá mài đao tốt nhất của hắn.

Hai mươi vị cấm quân đi vào Thành Bạch Nguyệt, ngay lập tức tiến tới phủ thành chủ.

Bọn họ mình mặc áo giáp màu vàng, đội hình chỉnh tề có mặt ở phủ thành chủ.

Nhìn thấy trận thế này, cho dù là thành chủ Thành Bạch Nguyệt cũng không khỏi ngây ngẩn cả người.

Hai mươi vị cấm quân, đây là khung cảnh mà hắn chưa bao giờ được chứng kiến.

"Tặc tử, ngươi cũng dám xuất hiện sao!"

Thống lĩnh cấm quân mở miệng quát.

Lâm Huyền cười nhạo một tiếng.

“Sao ta lại không dám đến?"

Lập tức, hắn chỉ sang thành chủ Thành Bạch Nguyệt bên cạnh.

“Là hắn tìm được ta, có phải tiền thưởng trong lệnh truy nã của các ngươi cũng nên thực hiện rồi hay không?"

Nghe được lời này của hắn, sắc mặt thống lĩnh cấm quân trở nên cực kỳ quái

dị.

Thân là thống lĩnh cấm quân, hắn cũng đã gặp không biết bao nhiêu kẻ địch mạnh.

Cho dù là cường giả Phá Phàm Cảnh, bọn họ cũng từng bắt rồi.

Nhưng có thể chuyện trò vui vẻ như Lâm Huyền thế này, còn mở miệng đòi tiền thưởng, vẫn là lần đầu bọn họ gặp phải.

Trầm mặc một hồi lâu, vị thống lĩnh cấm quân mới lấy ra một cái nguyên giới ném cho thành chủ Thành Bạch Nguyệt.

"Chỗ này là mười vạn linh thạch, cất giữ cho kỹ!”

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!