Hôm nay Lâm Huyền cũng không tu luyện, mà thảo luận họa đạo (mang ý nghĩa tương đương với trà đạo, hoa đạo và thư đạo) với Kiều Vũ.
Nhưng điều này không có nghĩa là hắn không hề để ý đến mọi thứ xung quanh.
Trên thực tế, ngay lúc Lâm Phẩm Phàm và Vương Diệp tiến vào Thành Bạch Nguyệt hắn đã cảm nhận được.
Trải qua khoảng thời gian tu luyện gần đây, hồn lực của hắn đã mạnh tới nỗi khiến người khác giận sôi người.
Trước kia hắn tuyệt đối không thể đem hồn lực bao trùm cả một thành trì được.
“Hai người?"
Lâm Huyền nở một nụ cười mỉm.
"Xem ra Băng Tuyết nữ vương đã biết đau rồi."
“Chỉ là không biết thực lực của hai người này như thế nào?"
Hai người kia vẫn đang che dấu hành tích của mình nên Lâm Huyền cũng chỉ cảm giác được sức chống đỡ của linh hồn chứ không thể cảm nhận được thực lực thật sự của bọn họ.
Tuy nhiên, theo sức chống đỡ của linh hồn mà ước lượng, e rằng hai người này chỉ đạt đến cảnh giới Phá Phàm.
Lâm Huyền chẳng sợ hãi chút nào, hắn đã tích lũy đầy đủ hồn lực, chẳng bao lâu nữa thì hắn có thể đột phá đến cảnh giới Phá Phàm.
Đến lúc đó cho dù đối mặt với cả hai cường giả Phá Phàm thì hắn cũng nắm chắc có thể đối phó, thậm chí có thể giết chết bọn họ!
“Lâm huynh, trong lòng của ngươi đang rối loạn."
Ngay lập tức Kiều Vũ nhận thấy Lâm Huyền đang mất tập trung.
“Lại có kẻ địch lợi hại đến đây sao?"
Lâm Huyền gật đầu rồi lại lắc đầu.
“Cũng không thể coi là người nguy hiểm, chẳng qua chỉ là hai cục đá mài đao mà thôi.”
“Kiều huynh cứ tiếp tục nghiền ngẫm, chờ ta trở lại rồi chúng ta tiếp tục thảo luận họa đạo!"
Kiều Vũ gật đầu, hắn cũng không nói gì nhiều
Hắn biết tình hình hiện nay của Lâm Huyền, chẳng qua hắn rất tin tưởng vào thực lực của Lâm Huyền.
“Hay cho câu một cục đá mài dao!"
Ngay lúc này bên ngoài truyền đến một giọng nói rất to.
"Lâm Huyền, ngươi người đầu tiên dám lấy Huyền Kiếm chúng ta làm đá mài dao đấy!"
Giọng nói trầm xuống, một bóng người xuất hiện ngay trước cửa.
Đó là một nam nhân hơn ba mươi tuổi, trong tay hắn cầm một thanh trường kiếm có màu đỏ như máu.
Thanh kiếm kia vô cùng khác lạ, mặc dù hắn chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua nhưng dường như linh hồn giống như bị cướp đi.
“Phá Phàm tầng một?"
Lâm Huyền đứng dậy, khóe miệng hắn lộ ra một nụ cười.
“Đúng là một hòn đá mài đao không tồi!"
Người nọ hừ lạnh một tiếng.
"Vậy thì người cũng nên cẩn thận, đừng để bản thân mình mài đến mức nát!"
Han vừa dứt loi thì nang thanh truong kiem len rồi xông đen chỗ Lâm Huyền.
Lâm Huyền nhíu mày, chiến đấu ở nơi này có chút cản trở.
Hắn không lo lắng cho nơi này mà cho an toàn của Kiều Vũ.
Chẳng qua Kiều Vũ chỉ là một người bình thường mà thôi, nếu bị kiếm quang chạm phải thì không chết thì cũng sẽ bị thương.
Lâm Huyền không hy vọng chuyen như vậy xảy ra.
Thần Đạo Kiếm Pháp!
Mới khai chien ma Lam Huyền đã sử dụng Thần Đạo Kiếm Pháp.
Tuy kiếm pháp của Vương Diệp sắc bén nhưng Lâm Huyền cũng không hề thua kém nhờ vào sự tuyệt diệu của Thần Đạo Kiếm Pháp.
"Ngươi mạnh hơn Lâm Vũ một chút."
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!