Lọc Truyện

Võ Đạo Đại Tông Sư - Lâm Huyền

Lúc này, Lâm Huyền không còn nghĩ mình sẽ giữ lại bất thứ gì nữa.

Trong lòng Vương Diệp sợ hãi đến mức run lên, thực lực của Lâm Huyền vượt xa dự tính của hắn.

Nhiều loại Lực quy tắc khiến cho hắn không còn ý chí phản kháng.

Như thế này thì đánh làm sao?

So về sức mạnh, hắn còn kém xa Lâm Huyền.

So về sức phá hoại, Phá Diệt quy tắc của Lâm Huyền đã để lại trên người hắn vài vết thương trông rất kinh khủng.

Còn có Hỏa quy tắc, đây chính là Phượng Hoàng Chân Hỏa, mặc dù hắn là cường giả Phá Phàm Cảnh thì cũng không dám đối đầu trực tiếp với nó.

Hắn nghĩ trong lòng có lẽ hắn là cường giả Phá Phàm Cảnh bị kìm nén ức chế nhất trên thiên hạ.

Mặc dù đòn tấn công của Lâm Huyền trông có vẻ lộn xộn, nhưng bên trong nó lại ẩn chứa nhiều huyền cơ (Cơ hội trời cho mang đầy sự bí ẩn, huyền diệu).

Nhiều loại quy tắc cùng phối hợp với nhau sẽ khiến cho Lực quy tắc phát huy tác dụng lớn hơn rất nhiều.

Ngay cả quy tắc nghieng về hỗ trợ như Phong quy tắc ở trong tay Lâm Huyền đều có thể tạo ra lực công kích cực kì mạnh mẽ.

Rốt cuộc, Vương Diệp vì sự vô ý của mình mà bị Lâm Huyền chém trúng bờ

vai.

Có vẻ như ở trước mặt Lâm Huyền, thân thể của cường giả Phá Phàm không thể chịu nổi một kích.

Một kiếm này không hề tạo ra âm thanh.

Dưới sự gia trì của Phá Diệt quy tắc, Chân Long Kiếm dễ dàng xẹt qua cánh tay của hắn.

Vương Diệp chỉ cảm thấy bả vai của mình tự nhiên mát lạnh, đợi đến khi hắn quay đầu lại nhìn thì không còn thấy cánh tay của mình đâu nữa.

“Á!”

Vương Diệp kêu lên một tiếng thảm thiết, sự đau đớn dữ dội và sự sỉ nhục đã khiến cho đôi mắt của hắn trở nên đỏ bừng.

Hắn không quan tâm đến việc cầm máu mà ngay lập tức cầm kiếm lao tới.

Lúc này, hắn đã ngửi thấy hương vị của cái chết.

Rốt cuộc hắn cũng nhận ra thực lực của kẻ trước mắt hắn đáng sợ biết bao nhiêu.

Chỉ cần vô ý một chút, ngay lập tức hắn có thể sẽ phải bỏ mạng.

“Thật ồn ào!"

Lâm Huyền hạ giọng nói.

Hắn dùng chân đá vào cánh tay bị đứt lìa của Vương Diệp rồi đá trường kiếm bay ra xa.

“Thế nào, muốn cá chết lưới rách (hai bên đấu tranh cuối cùng đều bị tận diệt) sao?"

Vẻ mặt của Lâm Huyền bình tĩnh đến lạ kỳ.

Thần Đạo Bộ Pháp được thi triển, bóng dáng của han lại hóa thành bóng ma rồi né sang bên cạnh.

“Cá sẽ chết còn lưới sẽ không rách!"

Chân Long Kiem vẽ ra một đường cong hoàn hảo trên không trung và chém vào cổ Vương Diệp.

Với một nhát kiếm này, cho dù hắn có tránh thì cũng không tránh được.

Với tình trạng hiện nay của Vương Diệp, nếu bị một kiếm này chém trúng thì chỉ có đường chết mà thôi.

Tuy nhiên vào lúc này, một chút ánh sáng lạnh lẽo lao tới.

"Choang!"

Mũi nhọn lạnh lẽo kia đánh vào thân Chân Long Kiếm, cuối cùng cũng khiến cho thanh kiếm của Lâm Huyền lệch đi một ít.

“Phụt!"

Nhưng một kiếm này lại rơi vào vai phải của Vương Diệp.

Từng tia máu bắn ra, còn cánh tay hắn đã bị chém đứt tận gốc.

Tuy hắn đã tránh khỏi số phận bị chém chết nhưng kết quả như vậy đối với Vương Diệp mà nói thì đây cũng là một cú sốc rất lớn.

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!