"Hắn che giấu thực lực sao?"
"Không, có lẽ là không."
"Hắn ta đang ... lĩnh ngộ kiếm ý."
Gương mặt của Cao Thiên đầy chua xót và cay đầng.
Thân là Huyền Kiếm Đệ Nhất Chưởng Kiếm Sứ, đương nhiên hần biết kiếm ý đối với tác dụng của kiếm khách đáng sợ đến nhường nào.
Lâm Huyền loạng choạng một lúc, nhưng thật ra hắn ngưng tụ kiếm ý của chính mình.
Cao Thiên muốn tiến lên phía trước đánh Lâm Huyền, nhưng lúc này, hắn đã hoàn toàn không còn chút sức lực sót lại nào cả.
Kiếm ý của Lâm Huyền rất đặc biệt, có phần giống với sự điên cuồng của chính chủ nhân của nó.
Nhưng nếu cẩn thận tỉ mỉ nhìn nhận lại mà nói, không khó để phát hiện ra rằng tuy kiếm ý của Lâm Huyền tuy có phần cuồng bạo nhưng lại tràn ngập lý trí.
Đem đến cho Cao Thiên cảm giác lúc này là ... trước nay chưa từng có!
Cảm giác của Cao Thiên là không sai, Trước nay chưa chưa từng có, đây chính là kiếm ý của Lâm Huyền.
Bất luận gặp phải kẻ thù nào, hắn đều dồn toàn bộ sự nỗ lực hết mình để chiến đấu.
Mặc dù đường kiếm của Cao Thiên rất dữ dội, mạnh mẽ ,ác liệt, nhưng sau khi gặp phải kiếm ý của Lâm Huyền, Ngàn Điểu Đầu Lâm của hắn ta lại không thể phát huy được sức mạnh thực sự của nó.
Lâm Huyền vẻ mặt lãnh đạm, chỉ đơn giản là vung Chân Long Kiếm lên.
Mỗi khi Chân Long Kiếm thực sự rơi xuống, một vết sẹo mới sẽ được thêm vào cơ thể của Cao Thiên.
Lúc này, Cao Thiên đã hoàn toàn suy sụp.
Lâm Huyền có thể tận dụng lục cấp tàn họa đánh vào kiếm ý của hắn, thế nhưng hắn lại không có cách nào để đánh tỉnh Lâm Huyền.
Chạy!
Trong đầu Cao Thiên chợt nảy ra ý nghĩ như vậy.
Sau khi nảy ra ý nghĩ này, một khi đã nghĩ thì không thể thu hồi lại.
Hắn tự biết rằng, bản thân hằn ta hoàn toàn không có cơ hội giành được chiến thắng.
Nếu hắn ta cứ thế tiếp tục chiến đấu với Lâm Huyền, kết cục cuối cùng sẽ chỉ có thể là đi vào đường chết mà thôi.
Vì bản thân Lâm Huyền mà chính Huyền Kiếm đã phải trả một cái giá quá đất.
Nếu hần ta cũng chết ở đây, thanh cũng chỉ là tồn tại trên danh nghĩa mà thôi.
Lục Chưởng Kiếm Sứ, được mệnh danh là cường giả bất khả chiến bại đồng cảnh giới, nhưng khi đối mặt với Lâm Huyền, sáu tên đó đã bị chặt đầu.
Thật là trớ trêu!
Nỗi sợ hãi trong lòng Cao Thiên tăng lên không ngừng, hần ta nhảy dựng lên, nhanh chóng muốn trốn thoát khỏi nơi đây.
Chỉ sau này, thì mới có hy vọng báo được thù!
Nếu như đến cả mạng sống cũng không còn thì còn nói chuyện gì nữa cơ chứ?
Tuy nhiên, Lâm Huyền đã không cho hằn ta một cơ hội sống sót.
"Ngang!"
Hư ảnh Chân Long đột nhiên xuất hiện và hướng về phía của Cao Thiên.
Cùng lúc đó, Lâm Huyền theo sát phía sau cùng Chân Long Kiếm.
Chưa từng có từ trước đến nay!
Kiếm khí này sượt thầng vào lông mày của Cao Thiên.
Trong lúc vội vàng, Cao Thiên đã đưa tay ra ngăn chặn lại.
"A .....! "
Cao Thiên hét lên.
Kiếm của Lâm Huyền trực tiếp cất đứt lòng bàn tay của hần.
"A, tay của ta!"
Cao Thiên nằm trên mặt đất, không ngừng la hét.
Là một kiếm sứ, tay phải của hắn ta không còn, cũng đồng nghĩa với việc sự nghiệp võ thuật của hắn ta sẽ chấm dứt tại đây.
Hằn vật lộn giãy giụa tìm mọi cách để trốn thoát, nhưng Lâm Huyền giống như tên tử thần với mục đích muốn lấy mạng, sống chết đòi bám theo hần đến tận cùng.
"Đừng giết ta!"
Cao Thiên nắm lấy cổ tay chính mình, bằng một giọng run rẩy hắn nói.
"Ta có thể tiết lộ cho ngươi biết một bí mật về Tháp Vạn Kiếm!"
"Trong Tháp Vạn Kiếm có cất giấu một bảo vật mà chỉ Kiếm Tôn mới có thể có được
nó!”
"Chỉ cần ngươi tha cho ta, ta sẽ nói cho ngươi biết cách làm thế nào để có thể lấy được
nó!"
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!