Trong bóng tối vang lên tiếng ho của Thổ Tinh Nguyên.
Bàn tay Dương Bách Xuyên đang được Ngọc Linh Lung nắm lấy, hắn có thể cảm nhận được tay Ngọc Linh Lung đang khẽ run rẩy.
Rõ ràng, dù đã chặn đứng đòn phản phệ, nhưng cả Ngọc Linh Lung và Thổ Tinh Nguyên đều đã phải trả giá nhất định.
"Linh Lung tỷ tỷ, tỷ không sao chứ?"
Dương Bách Xuyên theo bản năng nắm ngược lại bàn tay mềm mại của Ngọc Linh Lung, lúc này hắn thực sự lo lắng cho nàng ấy.
Việc chủ động bảo vệ và nắm tay Dương Bách Xuyên đối với Ngọc Linh Lung vốn không có cảm giác gì đặc biệt, nhưng khi bị Dương Bách Xuyên nắm ngược lại, cảm giác hoàn toàn khác hẳn. Nàng ấy có thể nghe thấy sự lo lắng và quan tâm tràn đầy trong lời nói của Dương Bách Xuyên.
Cảm giác này khiến tim Ngọc Linh Lung đập nhanh một cách lạ kỳ, gương mặt cũng bắt đầu nóng bừng lên một cách khó hiểu.
May thay, trong hang động, "chiếc bóng đèn" Đằng Xà sau khi bị phản phệ đã mất đi nguồn sáng, cánh cổng minh văn cũng tắt lịm trong tích tắc. Không gian lúc này tối đen như hũ nút, chẳng ai thấy được gương mặt đang đỏ ửng của Ngọc Linh Lung.
"Không ... không sao ... " Ngọc Linh Lung lắp bắp, định rụt ngay bàn tay ngọc ngà đang bị Dương Bách Xuyên nắm chặt lại, giọng nói lộ rõ vẻ hoảng loạn.
Thế nhưng lúc này, chẳng biết là do Dương mỗ cố ý hay vì quá lo lắng cho Ngọc Linh Lung, mà lực tay của hắn khi nắm lấy tay nữ thần lại hơi mạnh khiến Ngọc Linh Lung không tài nào rút ra được.
Đã vậy, thấy một thời gian ngắn không rút ra được, Ngọc Linh Lung cũng chẳng buồn vùng vẫy nữa, cứ để mặc cho Dương mỗ nắm lấy tay mình.
Chỉ có điều trong bóng tối, nhịp tim của nàng ấy đập nhanh hơn, gương mặt cũng trở nên nóng bừng.
Đường đường là Sinh Mệnh Pháp Thần, tu luyện qua vô số năm tháng, tuy không nói là tồn tại đỉnh phong nhất về tu vi tại Thần giới, nhưng nàng ấy chắc chắn đứng trong hàng ngũ những cường giả hàng đầu. Tu hành cầu đạo bao năm ròng rã, ấy vậy mà nàng ấy chưa từng bị một nam nhân nào nắm tay như thế này.
Nếu không phải nàng ấy biết rõ Dương Bách Xuyên vì lo lắng cho mình, hơn nữa xét về danh nghĩa Dương Bách Xuyên còn là Thần Tôn vô thượng của nàng ấy, thì nếu là kẻ khác, Ngọc Linh Lung đã sớm tung một chưởng đánh chết tươi rồi.
Tuy nhiên, cảm giác lạ lẫm này đối với nàng ấy lại là điều chưa từng trải qua.
Mà Dương mỗ kia cũng đâu phải kẻ ngốc, sao có thể không cảm nhận được sự kháng cự từ Ngọc Linh Lung?
Hắn vốn là "lão thủ" trong tình trường, cảm nhận được bàn tay ngọc trong lòng bàn tay mình sau một hồi vùng vẫy đã không còn cử động nữa, trong lòng Dương mỗ lập tức mừng rỡ.
Thực ra ban đầu, hành động của hắn hoàn toàn xuất phát từ sự lo lắng thuần túy dành cho Ngọc Linh Lung, nhưng không ngờ cái nắm tay ngược lại này lại khiến vị nữ thần lộ ra những rung động mà một nữ nhân nên có.
Dương Bách Xuyên theo bản năng dùng cả hai tay siết chặt lấy tay Ngọc Linh Lung. Trong môi trường tối mịt này, dường như rất thích hợp cho những cuộc giao lưu tâm ý không cần lời nói giữa nam và nữ.
Hắn thầm đắc ý: "Thì ra dù là nữ thần cấp bậc Pháp Thần, nói cho cùng vẫn cứ là nữ nhân mà thôi!"
Chẳng biết từ bao giờ gan của hắn đã lớn hơn, hai tay siết chặt lấy, cảm nhận rõ ràng đôi bàn tay của Ngọc Linh Lung đang run rẩy nhẹ, nhưng ... nhưng không hề có sự giảng co hay phản kháng nào.
Trong bóng tối, Dương Bách Xuyên thậm chí còn nghe thấy hơi thở của nàng ấy đã trở nên dồn dập hơn ...
Mùi hương cơ thể đặc trưng từ người Ngọc Linh Lung khiến máu trong người hắn cũng lưu thông nhanh hơn.
Theo bản năng, Dương mỗ tiến lên một bước, ôm trọn vị nữ thần đích thực này vào lòng.
"Phù ... "
Một tiếng thở nhẹ phát ra từ cánh mũi Ngọc Linh Lung, toàn thân nàng ấy run rẩy, muốn đẩy Dương Bách Xuyên ra nhưng lại cảm thấy sâu trong thâm tâm mình đang khao khát cái cảm giác được một nam nhân ôm ấp che chở thế này, cảm giác ấy vô cùng an toàn.
Nàng ấy thầm nhủ: "Thôi vậy, có lẽ đây cũng là một kiểu tu hành. Đạo âm dương vốn dĩ hiện hữu khắp nơi, huống chi là con người. Trước đây ta chưa từng chú tâm đến đạo này, giờ đây mới thấy dường như cũng không tệ, biết đâu thiên đạo cũng sẽ từ khoảnh khắc này mà mở ra chăng?"
Dương Bách Xuyên không biết Ngọc Linh Lung đang nghĩ gì, nhưng hắn thì vô cùng phấn khích, bởi nữ thần vậy mà lại không đẩy hắn ra.
Điều này nói lên điều gì? Nói lên rằng nữ thần cũng có thể "tán" được!
Trong lòng hắn vui mừng không xiết.
Nhưng mà ...
Niềm vui của Dương mỗ vừa mới bắt đầu thì giây tiếp theo đã bị cắt ngang.
"Oa da ... Chủ nhân, hai người không sao chứ? Đau chết ta rồi!"
Vừa lúc đó, tiếng của Đằng Xà từ cách đó mấy chục mét truyền tới.
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!