CHương 3768:
Cô gái nhỏ dù ban nãy vẫn còn vẻ hỏi tội anh , nhưng trước động tác thuần thục giống như xưa , hai cánh tay mảnh khảnh của cô ôm cổ người đàn ông ngoan ngoãn há miệng , ăn nhiều nhưng cô vẫn không phản kháng , có lúc còn ăn đến rất ngon.
Nguyễn Tri Hạ cắn một miếng , híp mắt liếm môi , ngược lại là ăn đến vô cùng vui vẻ.
Tư Mộ Hàn có lẽ đã đi guốc trong bụng cô , trong lúc cho nó ăn , anh nói: “Anh vừa đi lên lầu vừa nghĩ một chuyện. Khi em sinh con anh sẽ ở bên cạnh em nhé?”
Tư Mộ Hàn nghĩ tới rồi nói lời này , dù sao đây là kế hoạch tốt nhất của anh bấy lâu nay , cho dù cô gái nhỏ không đồng ý , anh cũng sẽ không thay đổi.
Nguyễn Tri Hạ ngây thơ ngẩng đầu lên , sau khi suy nghĩ một chút mới hiểu anh đang nói gì , sắc mặt cô đột nhiên thay đổi , nghĩ đến cảm giác đau đớn vô cùng và vẻ mặt hung dữ khi sinh con , Nguyễn Tri Hạ lập tức lắc đầu: “Em không muốn.”
“Tri Hạ không muốn anh ở bên em sao?” Tư Mộ Hàn không ngờ cô gái nhỏ lại lập tức từ chối chính mình.
Nhìn sắc mặt khó coi của cô , anh liền cầm nửa trái cây còn dư lại đưa cho người giúp việc ở phía sau kêu cô ấy mang đi.
Nguyễn Kiến Định và Công tước Otto đã cùng Nguyễn Hướng Minh rời khỏi phòng khách từ rất lâu rồi , lúc này toàn bộ lâu đài chỉ còn lại hai người bọn họ.
Nguyễn Tri Hạ hơi do dự , dùng hai tay kéo ống tay áo của anh , có chút xấu hổ , nhăn nhó kéo một hồi mới nói: “Sinh con khó coi , em không muốn để anh thấy dáng vẻ đó của em đâu , đợi sinh xong rồi anh hẵng đến đón em được không?”
Trái lại anh không ngờ lại là vì chuyện này , nên anh sững sờ một lúc , nhéo khuôn mặt nhỏ của cô cười hạnh phúc: “Cục cưng của chúng ta trong mắt anh luôn luôn xinh đẹp , chưa bao giờ xấu hết. Anh cùng em vào có được không?”
Khuôn mặt mặt nhỏ nhắn của cô càng ửng đỏ , không phải là cô không muốn , mà là cô sợ Tư Mộ Hàn sẽ chê mình.
Trái cây ăn gần hết rồi , môi cô dính chút nước trái cây , Tư Mộ Hàn dứt khoát ngậm lấy khóe môi cô.
Sau khi cô mang thai lâu như vậy , người đàn ông này chỉ có cách này mới trút được một chút.
Trông tội nghiệp kinh khủng.
Nguyễn Tri Hạ để mặc cho anh hôn cũng không phản kháng , nhắm mắt không bao lâu đã thở hồng hộc , ngay cả mình đồng ý lúc nào cũng không biết.
Tư Mộ Hàn cười trầm thấp , hai tay càng ôm chặt cô hơn: “Đã khuya rồi , chúng ta về ngủ đi được không?”
Cô mơ màng , ánh mắt đờ đẫn không nhớ rõ mình rốt cuộc muốn làm gì , khi đứa nhỏ trong bụng lại cử động , cô mới chợt nhớ ra mình vốn dĩ đang rất tức giận.
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!