Lọc Truyện

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm Phong (FULL)

Vô số tu giả lũ lượt kéo đến Thương Hội Linh Vân, tiếng người huyên náo, khung cảnh cực kỳ náo nhiệt.

Cẩu Thặng cũng chen chúc trong đám người.

Hôm nay gã đã thay một bộ quần áo rách rưới, mặt mũi bôi đầy bùn đất bẩn thỉu, trông như một gã ăn mày thường thấy ở bất cứ đâu, không ai chú ý.

Không ai biết, trong năm ngày Lâm Phong biến mất, anh đã trải qua những gì.

Bởi vì ngay sau khi Lâm Phong rời đi không lâu, vị Cổ tổ của Trương gia - một trong Tứ Tộc - đã cường thế lên tiếng, yêu cầu Lâm Phong đến quỳ lạy sám hối. Lâm Phong không có mặt, ba người nhóm Cửu U đã đi Vong Linh Chi Trạch, nên mục tiêu của mọi người đều đổ dồn vào gã.

Gã phải trốn chui trốn lủi, bị truy sát khắp nơi, suýt chút nữa thì thân tử đạo tiêu.

"Anh Lâm, rốt cuộc anh đã đi đau rồi? Chang lẽ thấy tình hình không ổn nên một mình bỏ tron rồi sao?"

Cẩu Thặng thầm than trong lòng, cảm thấy vô cùng khó chịu.

Gã nhìn thấy ánh sáng hy vọng, nhưng ánh sáng ấy lại vụt tắt rất nhanh ... Tinh Thành rộng lớn như vậy, chỉ còn lại một mình gã.

'Thánh tăng của Thánh miếu Thái Sơ đến rồi."

Lúc này, trong đám đông vang lên những tiếng hô kinh ngạc.

Một lão hòa thượng mặc tăng bào, dung mạo trang nghiêm chậm rãi bước tới. Mỗi bước chân ông ta hạ xuống đều có kim liên hiện ra. Mỗi bước nở sen, đích thực là cao tăng đắc đạo.

"Đó ... đó là con trai Vương Đằng, Vương Dược."

Lại có người thốt lên.

Một người đàn ông trung niên mặc đồ đen rảo bước đi tới, vẻ mặt lạnh lùng. Hắn đi đến đâu, đám đông liền bị một nguồn năng lượng đáng sợ đẩy dạt ra hai bên, không một ai có thể lại gần.

"Đùng đùng đùng ... "

Một cỗ chiến xa Kim Loan Lưu Ly từ xa lao tới, tốc độ qua nhanh, nhanh đen mức mọi người chỉ thấy hoa cả mắt, suýt chút nữa không nhìn rõ.

Đây là cao nhân bí ẩn của Thiên Môn.

Người đó không xuống xe, chiến xa lắng lặng dừng ở vị trí đầu tiên của quảng trường đấu giá, khí tức lạnh lẽo làm người ta phải dựng tóc gáy ...

"Xoẹt ... "

Mấy thanh phi kiếm từ chân trời bay tới, xé rách hư không, làm lu mờ ánh mặt trời ...

Đây là cường giả của Kiếm Môn.

Người dẫn đầu chính la Kiếm Ton của Kiếm Mon, theo sau Kiếm Tôn là thiên kieu của Kiếm Mon - Hạo Thiên.

"Ong ... "

Vô số cánh hoa trắng tinh khiết nhảy múa trên bầu trời, một làn hương thơm ngát thấm vào ruột gan ập đến.

Thánh nữ Dao Quang bước ra từ hư không.

Phong thái của cô ta vẫn như xưa, dung nhan tuyệt mỹ khiến vô số tu giả tại hiện trường đều ngẩn ngơ ...

Ngay sau đó, người của Bối Sơn Tông, Trương gia, Trận Tông, Tinh Môn và các thế lực khác cũng lần lượt xuất hiện.

Tất cả mọi người đều sững sờ, nín thở, từng cử động cũng trở nên cẩn trọng.

Cảnh tượng này còn căng thẳng hơn cả dân thường gặp Hoàng đế.

Ít nhất Hoàng đế sẽ không giết người bừa bãi, còn những cường giả trước mắt này, ai nấy đều bước ra từ núi thây biển máu, coi sinh mệnh như cỏ rác, nếu đắc tội với bọn họ, chắc chắn phải chết.

"Đáng sợ quá đi mất."

Cẩu Thặng trong đám người lén lau mồ hôi trên trán.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!