Không đúng, còn có Đào Thiên Cung của Tinh Môn nữa.
Gần như có thể dự đoán được, Đào Thiên Cung của Tinh Môn hôm nay chắc chắn cũng sẽ giáng lâm tới báo thù ..
"Lâm Phong dám tới sao? Tới là chết chắc, không ai cứu nổi hắn ... Cho dù là những siêu cấp cường giả từng chinh chiến Tiên Lộ cũng không được. Năm đại đạo thống liên thủ với nhau, đủ để san phẳng tất cả."
Gần như trong đầu mọi người đều hiện lên ý nghĩ này.
Bọn họ im như ve sầu mùa đông, trong lòng vừa căng thẳng vừa có chút hưng phấn. Bởi vì động thái lớn như vậy rất hiếm thấy, thậm chí có thể nói xưa nay cũng chẳng mấy ai được chứng kiến.
Trong khi đó, người của các đại đạo thống siêu cấp khác lại rất bình tĩnh.
Bên trong chiến xa Kim Loan Lưu Ly không phát ra tiếng động nào, dường như người bên trong đã ngủ say.
Thánh nữ Dao Quang lắng lặng ngồi ở hàng đầu, mặt che lụa mỏng, trầm mặc không nói gì.
Cao nhân Trận Môn ung dung nhắm mắt dưỡng thần, không chút dao động.
Kiếm Tôn của Kiếm Môn cũng cao ngạo, không đưa ra ý kiến gì về việc này, ngược lại Hạo Thiên bên cạnh khẽ lắc đầu, trong lời nói có phần thương hại cho Lâm Phong.
"Xong rồi."
Hai tay Cẩu Thặng nổ tung, cả người đẫm máu. Trái tim gã hoàn toàn tuyệt vọng, như rơi xuống vực sâu, lạnh lẽo vô cùng.
Trong tình huống này, ai có thể đến cứu bọn họ?
"Các người giết tôi đi. Lâm Phong sẽ không xuất hiện, anh ta không quan tâm đến tôi đâu, anh ta đã rời khỏi đây rồi." Cẩu Thặng gầm nhẹ.
Gã chỉ một lòng muốn chết, không muốn liên lụy đến bất kỳ ai.
Thấy không ai thèm để ý đến mình, gã cắn răng, định tự bạo thần hồn, nhưng lại bị Man Sơn vung tay trấn áp, phong ấn toàn thân, không thể cử động.
"Muốn chết đâu có dễ thế? Nếu Lâm Phong không xuất hiện, tao sẽ cho mày muốn sống không được, muốn chết cũng không xong." Man Sơn lạnh lùng nói.
"Bịch.'
Man Sơn tung một cước, Cẩu Thặng lảo đảo ngã xuống. Mất đi hai tay, lúc này cả người gã đã bị máu tươi nhuộm đỏ, thê thảm vô cùng.
Trong miệng gã phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, đôi mắt mất đi tiêu cự, giống như đã nằm chết ở đó, khiến mọi người có mặt không khỏi lắc đầu thở dài.
Đôi khi, ngay cả cái chết cũng là một điều xa xỉ.
Nhưng ai bảo Cẩu Thang xui xẻo đi theo Phung Muc Trần, đắc tội Đào Thiên Cung? Rồi lại đi theo Lâm Phong, đắc tội nhiều đạo thống như vậy?
Đây là mệnh phải chết, là điển hình của việc tự tìm đường chết.
"Được rồi. Chư vị hôm nay đến đây là để tham gia đấu giá, những chuyện khác, để sau hãy nói."
Đạo Dồng của Thương Hội Linh Van không đanh lòng nhìn tình trạng thê thảm của Cẩu Thặng, bèn đứng trên đài đấu giá lên tiếng thu hút sự chú ý của mọi người.
"Vậy thì nhanh lên đi." Man Vương cười khẽ một tiếng.
Chuyện của Lâm Phong chỉ là khúc nhạc đệm nhỏ mà thôi.
Lần đấu giá này có không ít đồ tốt, viên Tinh Vẫn Thạch trong truyền thuyết kia càng là thứ có ích rất lớn đối với hắn.
Đạo Đồng liếc nhìn Man Vương, gật đầu, chuẩn bị tuyên bố buổi đấu giá bắt đầu.
Nhưng đúng lúc này.
Trong hội trường yên tĩnh bỗng vang lên tiếng bước chân.
"Cộp cộp cộp ... "
Tiếng bước chân nghe rất nhẹ, nhưng lại rõ ràng lạ thường, truyền đến tai mỗi người, thu hút sự chú ý của tất cả bọn họ.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!