Lọc Truyện

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm Phong (FULL)

Vương Dược đã chết. Một khúc nhạc kết thúc, thần hồn tan biến, chỉ còn lại một cái xác tàn, đôi mắt trợn ngược trừng trừng nằm đó, chết không nhắm mắt. Thật đáng buồn, thật đáng thương. Thiếu chủ đại tộc năm nào nay lại thê lương thế này, nam đó như một con chó chết. Cho đen luc chết, han vẫn tin tưởng mẹ mình, tưởng rằng mẹ có thể bảo vệ được hắn, tưởng mẹ có thể báo thù cho mình. Nhưng không ngờ, ngay cả mẹ cung không ngan nổi Trần Bắc Huyền.

Nhưng, trong ký ức, người phụ nữ mạnh mẽ như vậy sao lại không cản được chứ?

"Rời khỏi nơi này, dẫn theo toàn bộ tộc nhân ẩn nấp, trong vòng ngàn năm đừng xuất thế ... " Giây phút hấp hối, Vương Dược nhớ lại lời cha nói trước khi chết. Có lẽ không phải vì Trần Bắc Huyền không thể địch nổi, mà vì cha quá hiểu mẹ. Tính tình của mẹ lạnh lùng vô tình, bấy lâu nay luôn coi hắn là gông xiềng trên người, nên sẽ không thực lòng giúp hắn ... Cũng có một khả năng, hôm nay mẹ đưa han toi đay chỉ la muốn mượn tay Trần Bắc Huyền để xóa bỏ sự tồn tại của hắn, tiêu trừ nhân quả năm xưa ...

"Mạng của con là do mẹ sinh ra, vậy trả lại cho mẹ." Lòng Vương Dược đầy bi lương và hối hận ... Hắn biết mình vừa chết, nhà họ Vương to lớn từ nay về sau thực sự sẽ biến mất khỏi thế gian, mọi thứ không còn tồn tại nữa.

Khi nhìn thấy cảnh này, những người vây xem tại trường cũng thấy đôi chút bi thương. Bởi vì trong số họ có vài người có giao tình với Vương Dược. Trưởng tử nhà họ Vương hăng hái năm nào nay thân tử đạo tiêu, trong lòng không tránh khỏi cảm giác "thỏ chết cáo buồn".

"Trần Bắc Huyền, ngươi đã giết con ta. Giết đứa con trai duy nhất của ta trên đời này ... " Người phụ nữ bí ẩn sau một hồi thất thần ngắn ngủi, bỗng nhiên dời ánh mắt sang Trần Bắc Huyền, giọng khàn đặc nói.

"Khuy Tiên Tộc các người chẳng phải tin vào nhân quả nhất sao? Vương Dược và Vương Đằng vừa chết, ngươi nên vui mừng mới đúng. Từ nay về sau không còn ai có thể hạn chế đạo tâm của ngươi nữa. Cái gai cuối cùng trong lòng ngươi đã bị nhổ bỏ rồi ... " Trần Bắc Huyền mỉm cười nhẹ nhàng.

"Haha ... " Người phụ nữ bí ẩn bỗng cười lên, tiếng cười rất phức tạp, chứa đựng đủ loại cảm xúc khó nói rõ. Cái chết của Vương Dược quả thực khiến bà ta có chút trút được gánh nặng, nhưng trong lòng cũng thấy khó chịu. Dù sao đó cũng là con trai bà ta mà. Dẫu cho nó chỉ là sản vật từ sự ngây ngô vô tri năm xưa của bà ta ...

"Tiên đạo mịt mờ, nơi nào thành tiên?" Người phụ nữ lẩm bẩm một mình. Đột nhiên, bà ta phất tay, giọng có phần rã rời: "Lên đi. Bắt lấy Trần Bắc Huyền ... Dốc sức đánh một trận, ta không muốn mắc nợ hắn ... "

"Tuân lệnh .. " Mấy bóng hình mạnh mẽ sau lưng người phụ nữ lập tức gật đầu rồi lần lượt lao xuống. Tổng cộng có sáu bóng người bao vây chặt chẽ Trần Bắc Huyền. Sáu đại cường giả này đều được tiên linh chi khí bao bọc, khí thế thâm bất khả trắc, đạt tới Độ Kiếp đỉnh phong. Trong đó có một người đàn ông áo đen vô cùng mạnh mẽ, lời nói ra thành pháp lệnh, giữa lúc giơ tay hư không vặn vẹo, thân hình vĩ ngạn được trời đất phản chiếu, mang lại áp lực cực kỳ khủng khiếp. Đây là biểu tượng cho sự viên mãn gần như tuyệt đối của các cảnh giới. Người này dù không phải cường giả loại bốn thì cũng chẳng kém bao nhiêu.

"Dược Nhi, xuống dưới kia hãy ở bên cạnh cha con cho tốt nhé. Mẹ sẽ báo thù cho con, coi như để con chết mà không còn gì hối tiếc." Giọng nói trầm thấp của người phụ nữ vang vọng khắp trời đất. Mọi người nghe vậy không khỏi rùng mình lạnh sống lưng. Cuối cùng vẫn phải đánh nhau sao?

"Tiên Linh Nhi, nếu ta là ngươi, bây giờ ta sẽ quay đầu đi thẳng ... " Nụ cười trên mặt Trần Bắc Huyền thu lại, hắn bình thản thốt ra một câu như vậy.

"Không đi được. Hôm nay bất luận thắng thua, ta đều phải dốc toàn lực chiến một trận, nếu không đạo tâm khó an." Người phụ nữ đáp lại.

"Vậy thì chẳng còn gì để nói nữa ... " Trần Bắc Huyền gật đầu, dường như cũng hiểu được suy nghĩ trong lòng bà ta. Hắn đã giết Vương Dược, mà Vương Dược lại là con của Tiên Linh Nhi, nếu hôm nay Tiên Linh Nhi rút lui, đạo tâm chắc chắn bị tổn hại ... Đây cũng là một loại nhân quả.

"Trần Bắc Huyền, xưa nghe tộc chủ thường khen ngợi sự dũng mãnh của ngươi, hôm nay chiến với ngươi một trận, mong ngươi đừng làm bại hoại danh tiếng đó." Người đàn ông áo đen lạnh lùng nói.

Giây tiếp theo, hắn tiên phong phát động tấn công, bàn tay to nhấc lên, thế mà xé toạc cả nửa bầu trời, lộ ra tinh không u tối.

Vù vù!

Khí tiên linh cuồn cuộn giao thoa với vòm trời tan vỡ, tỏa ra ánh sáng rực rỡ như mặt trời khiến mọi người không mở nổi mắt.

Âm!

Cùng lúc đó, năm đại cường giả khác của Khuy Tiên Tộc cũng đồng loạt tấn công. Năm loại đạo pháp hiện ra năm loại dao động khác nhau, năm luồng thần hồng phản chiếu tinh không, quét tới nghiền nát tất cả ... Chỉ riêng việc đứng từ xa quan sát, cả đám người đã bị chấn cho da đầu tê dại, lòng lạnh ngắt. Chuyện này quá đáng sợ. Ngay cả những cường giả như Minh Nguyệt Kiếm Thần, Tăng Y Cổ Phật cũng tự nhận dưới đòn đánh này tuyệt đối không có khả năng sống sót.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!