Lọc Truyện

Xuyên Không: Cô Mập Nghịch Tập, Chồng Đẹp Tới Cửa - Cố Thuần Linh

 

"Thật ra bọn chúng không quái ác như Châu Nhị thúc nói" 

Cổ Thuần Linh mời Châu Nhị thúc uống một chén trà, sau khi tiễn ông ấy đi thì quay người về nói với Tào thị: "Tô đại ca chịu thiệt rồi, nương, người không phát hiện sao? Tô đại ca chỉ cần một cước cũng có thể đá bay người ta ra bên ngoài" 

Tào thị nghe xong thì bất ngờ liếc nhìn Tô Mạnh Thần. 

Trước đây bà vẫn còn chút ý kiến nhỏ với Tô Mạnh Thần, hiện tại, một nửa ý kiến cũng không có, ngược lại, bà cảm thấy quá may mắn. 

Nếu không nhờ Tô Mạnh Thần, chỉ sợ khuê nữ nhà bà hôm nay không về được. 

Bà đâu hay ngày hôm nay, dáng vẻ Cố Thuần Linh cầm châm bạc đại sát tứ phương, dù cho không có Tô Mạnh Thần thì một mình nàng cũng có thể giải quyết đám cướp này. 

"Những tiền tài kia đâu, đã trả lại hết chưa?" 

"Đã lấy lại hết rồi ạ, đang chất trên xe bò trả lại cho mọi người. 

"Làm đúng lắm!" 

Tào thị vui mừng gật đầu. 

Trước kia Linh Nhi là kẻ ngu ngốc, bị người cả thôn ghét, lần này nàng làm chuyện tốt, bà phải nhìn xem, về sau có ai dám chê bai nữ nhi nhà bà là đồ ngốc béo ú. 

Bên cạnh đó, Cố Tiểu Sinh nghe lời tỷ tỷ nhà mình kể, đôi mắt nhỏ trong veo sáng lên nhìn Tô Mạnh Thần, trong mắt cậu tràn đầy sự sùng bái. 

Sau khi nói rõ mọi chuyện với cả nhà, Cổ Thuần Linh mới nhớ đến mấy thứ nàng mang về, vội vã lấy bánh bao nhân thịt ra. 

Túi giấy vừa mở, mùi thịt tràn ra bên ngoài. 

Cố Tiểu Sinh vừa ngửi thấy mùi đã mở to mắt nhìn Cố Thuần Linh, cậu lau nước miếng, hỏi: "Tỷ, cái gì đó? Thơm quá!" 

"Bánh bao nhân thịt đấy, đệ muốn ăn không?" 

"Đệ muốn!" 

Cổ Thuần Linh nhéo gương mặt bụ bẫm của Cố Tiểu Sinh rồi đưa cho cậu một cái bánh bao nhân thịt. 

Cố Tiểu Sinh vội vàng cắn một miếng lớn, trên mặt đột nhiên lộ ra vẻ hài lòng, đây là lần đầu tiên trong đời cậu được ăn bánh bao thịt, suýt nữa cắn cả vào ngón tay. 

"Ăn chậm thôi, đừng để nghẹn, còn một cái nữa" 

Thấy Cố Tiểu Sinh ăn như sói như hổ, Cố Thuần Linh hơi đau lòng. 

Ở hiện đại, một cái bánh bao nhân thịt căn bản chẳng đáng là bao, nhưng ở cổ đại, nó là món ngon ở nhân gian đối với những người nông dân như bọn họ. 

"Nương, người cũng ăn một cái đi" Cố Thuần Linh đưa cái còn lại cho Tào thị. 

Tào thị không dám nhận ngay, bà ngập ngừng nói: "Linh Nhi, lúc nãy nương đã muốn hỏi con. Nhiều đồ như thế, còn cả cái bánh bao nhân thịt này nữa, chúng từ đâu đến?" 

Sao nữ nhi bà ra ngoài một chuyến, quay về mang theo nhiều đồ như thế, khiến người khác khiếp sợ. 

"Người quên sáng sớm con phải ra chợ làm gì rồi à?" 

"Con bán chim trĩ và ngũ bộ xà, có thể hai thứ này bán được nhiều tiền thì sao?" 

"Tất nhiên là bán được, con không bán trên chợ mà tìm nhà phú hào mua. Bọn họ có nhiều tiền, cho con tận hai lượng bạc đấy" 

"Hai lượng? Ôi nương của ta ơi!" 

Tào thị hoàn toàn sợ ngây người, chỉ đựng trong một giỏ trúc mà bán được tận hai lượng? 

Cổ Thuần Linh đưa năm trăm văn còn lại và hai trăm văn của Mã Tam nương ra, đưa cho Tào thị rồi nói: "Nương, người cầm số tiền này hốt thuốc cho phụ thân. Nồi chén gáo bồn trong phòng bếp đều vỡ nát hết rồi, nên thay mới. Còn có số vải vóc này, con lấy cho mọi người may vài bộ quần áo mới tươm tất. Nương đừng xót tiền, về sau con sẽ kiếm được càng nhiều hơn" 

Nhìn túi tiền nặng trịch trong tay, ánh mắt Tào thị phức tạp, vành mắt bà đỏ ửng, đồng ý. 

Mấy người chuyển mọi thứ vào phòng bếp, phòng bếp phen này rực rỡ hẳn lên. 

Bữa trưa hôm nay, cuối cùng bọn họ cũng không phải uống nước cơm nữa, trong bát được thay thế bằng cơm gạo trắng. 

Cơm nước xong xuôi, Tào thị tự mình đến học viện mang bánh bao cho Cố Hành Dĩ. 

Cổ Thuần Linh nhân cơ hội đó, bắt đầu châm cứu cho Cố Đình Sâm. 

Hiện tại Cố Đình Sâm hôn mê bất tỉnh bởi vì mất nhiều khí huyết, thương thế quá nặng. Nàng có thể dùng châm bạc cầm máu cho Cố Đình Sâm, thông kinh mạch cho ông ấy. 

Nếu sử dụng tốt châm bạc thì hiệu quả còn tốt hơn so với dùng dược liệu. 

Nàng có lòng tin, phụ thân nàng tỉnh chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi. 

Không chỉ thế, nàng thường xuyên châm cứu cho phụ thân, tay của ông ấy cũng có thể bình phục hoàn toàn. 

Sau khi châm cứu xong thì đã qua thời gian một chén trà. 

Cổ Thuần Linh khép cửa phòng đi ra ngoài, trên trán nàng đầy mồ hôi. 

Nàng quay đầu nhìn Tô Mạnh Thần đang đào đất trồng rau sau hàng rào, Cố Tiểu Sinh như chó nhỏ theo theo mông hắn hô cổ lên, Cổ Thuần Linh phụt một tiếng, phì cười. 

Giờ phút này, đột nhiên nàng cảm thấy bản thân xuyên đến cổ đại cũng không quá tệ. 

"Có cần giúp một tay không?" 

"Không cần, ngươi cứ ngồi bên cạnh nghỉ ngơi đi." Tô Mạnh Thần liếc mắt nhìn nàng, hắn không hỏi nhiều nàng mới ở trong phòng làm gì. 

"Tỷ tỷ, đại ca ca nói phải đào một mảnh đất nhỏ để trồng bí đỏ, sau này đệ có thể uống canh bí đỏ rồi" 

Cố Tiểu Sinh nhảy cẫng lên reo hò. 

"Muốn uống canh bí đỏ thì không thể chỉ đứng ở bên cạnh hô hào cố lên được, đệ cũng phải giúp đỡ" 

"Vậy đệ đi lấy cuốc đến" 

Cố Tiểu Sinh duỗi đôi chân ngắn ngủn chạy đến chân tường lấy cuốc, dù cố gắng hết sức nhưng cũng không nhấc nổi, khiến Cổ Thuần Linh bật cười ha ha. 

Trên gương mặt như núi băng của Tô Mạnh Thần, khóe miệng hắn cũng cong lên. 

Bầu không khí vui vẻ không kéo dài được bao lâu thì Tào thị mới ra ngoài ban nãy đã quay về, vẻ mặt bà như gặp ma, chạy vào cửa. 

"Linh Nhi không xong rồi, không xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi!" 

Mặt Cổ Thuần Linh sa sầm, nàng nhíu mày hỏi: "Có phải ca ca đã gặp chuyện gì rồi không?" 

Tào thị vội vàng gật đầu, nói: "Nương mới đến học viện đưa bánh bao cho ca ca con, thấy nó bị một đám người bao vây trong sân, đi vào trong hỏi thì mới biết, bọn họ, bọn họ nói... 

"Nói gì?" 

"Nói ca ca con gian lận, muốn đuổi nó ra khỏi học viện!" 

"Cái gì?" Mặt Cổ Thuần Linh biến sắc. 

Tào thị lau nước mắt, nói: "Làm sao bây giờ? Linh Nhi, nếu ca ca con thật sự bị đuổi khỏi học viện, về sau nó biết phải làm người như thế nào? Nó sẽ bị chỉ trỏ đến chết!" 

"Con biết ca ca không gian lận!" Cố Thuần Linh nói chắc như đinh đóng cột: "Nương, người đừng quá nóng ruột, ngay bây giờ con sẽ đến học viện xem sao, xem rốt cuộc có 

chuyện gì đã xảy ra" 

Nói xong, nàng giao Cố Tiểu Sinh cho Tô Mạnh Thần nói: "Tô đại ca, phiền huynh trông chừng Tiểu Sinh hộ ta" 

Tô Mạnh Thần gật đầu, nói: "Có chuyện gì cần giúp một tay thì nhớ nói cho ta biết" 

"Cảm ơn!" Cố Thuần Linh nhìn Tô Mạnh Thần một cái sâu đậm rồi xoay người kéo tay Tào thị ra ngoài: "Nương, học viện ở đâu?" 

"Ở cuối thôn" 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!