Lọc Truyện

Xuyên Không: Ta Không Còn Vì Nghĩa Xả Thân - Tào Khuyết

Nghe điều kiện đầu tiên của Tào Khôn, Trình Dương không lập tức đồng ý, mà cau mày, nghiêm túc suy nghĩ.

Vài giây sau, cậu ta khó xử nói:

"Thật ra thì cũng không có vấn đề gì. Nhưng mà, lời chị tôi nói tôi cũng phải nghe. Nhỡ anh với chị tôi nói trái nhau, thì tôi phải nghe ai đây?"

Đệt!

Quên khuấy mất!

Lúc này Trình Dao Dao vẫn còn sống!

Tào Khôn nghĩ nghĩ rồi nói:

"Tất nhiên là nghe tôi rồi, bởi vì chị cậu ... cũng sẽ nghe tôi."

Anh vốn định nói "sau này chị cậu cũng sẽ thành người của tôi", nhưng do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định không phun câu đó ra.

Dù sao, đối với thầng ngốc Trình Dương này, anh vẫn còn hơi hơi không yên tâm.

Kiếp trước, Trình Dương suốt ngày vềnh tai bên cạnh anh, nói chị gái mình đẹp đến mức nào, cái mông nở nang đến cỡ nào. Nhưng chung quy Tào Khôn chưa từng tận mắt thấy.

Hơn nữa, hai người bọn họ ở trong tù, gần như chầng tiếp xúc với đàn bà. Tào Khôn cũng không rõ khẩu vị với tiêu chuẩn đánh giá phụ nữ của mình rốt cuộc là thế nào.

Lỡ đâu cái gọi là "đẹp" với "mông đẹp" trong miệng thẳng ngốc này, thực tế lại là một nữ hán tử to cao lực lưỡng thì sao?

Mà nhìn dáng người của Trình Dương, to cao như vậy, khả năng đó không phải là không có.

Trình Dao Dao là chị ruột của Trình Dương, em trai đã bò cao to như trâu, thì chị gái mà là nữ hán tử thì có gì đâu?

Rất là bình thường, thậm chí nghe còn hợp lý!

Dù gì cũng là cùng một bố mẹ sinh ra.

Vì thế, Tào Khôn quyết định tạm thời không phóng mồm nói mấy câu cuồng ngôn đó.

Nhỡ đâu Trình Dao Dao đúng là một nữ hán tử, thì cũng coi như để lại đường lui cho bản thân.

Đối diện với Tào Khôn, Trình Dương gai gai đầu, khó hiểu hỏi:

"Tại sao vậy, sao chị tôi cũng phải nghe anh?"

Haiz!

Cái thằng ngốc này, vẫn chấp nê như kiếp trước!

Tào Khôn suy nghĩ một lát rồi bảo:

"Chị cậu biết lái xe đúng không? Tôi đang cần một tài xế. Tôi sẽ thuê chị cậu, như thế, tôi trở thành ông chủ của chị cậu. Cô ấy là nhân viên thì đương nhiên phải nghe lời ông chủ là tôi rồi chứ!"

À!

Thì ra là vậy!

Trình Dương gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

Tào Khôn nói tiếp:

"Không còn vấn đề gì nữa chứ? Không có thì tôi nói điều kiện thứ hai."

"Không còn, anh nói đi." Trình Dương đáp.

"Điều thứ hai, sau khi thua tôi, từ nay về sau cậu phải đi theo tôi ... "

May mà mấy điều kiện tiếp theo, Trình Dương không hỏi vặn vẹo thêm gì nữa, Tào Khôn một hơi nói hết ra.

"Thế nào, dám cá với tôi một ván không?" Tào Khôn hỏi.

Trình Dương cười ngốc nghếch:

"Thật ra, tôi nghe anh lải nhải mà sốt ruột luôn rồi đó. Bởi vì, tôi là không thể nào thua anh được."

"Thật không?" Tào Khôn cười: "Đồ ngốc, cậu cũng tự tin ghê. Lại đây, để tôi xem bản lĩnh cậu nặng được mấy cân."

Nụ cười trên mặt Trình Dương vụt tắt, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, tung một cú đấm thầng vào ngực Tào Khôn.

"Bốp!"

Đối mặt với cú đấm đó, Tào Khôn vung tay bắt một cái, lập tức khựng lại luôn.

Trình Dương nhìn cảnh Tào Khôn chỉ dùng một tay đã tóm gọn nắm đấm của mình, lực đạo lớn đến mức cậu ta không nhích tới nổi nửa bước, sắc mặt lập tức trở nên kinh ngạc.

Rõ ràng thân hình anh ta không vạm vỡ bằng mình, sao sức lại mạnh hơn mình nhiều

thế?

Nhưng Tào Khôn không cho Trình Dương thời gian để nghĩ cho ra, anh nắm lấy nắm đấm của cậu ta, hất mạnh sang một bên. Thân hình vạm vỡ nặng cỡ trăm cân của Trình Dương lập tức bay vèo vào bồn cây ven đường, giống như một cái bao tải rách.

Chầng bao lâu, Trình Dương từ trong bồn cây bước ra, người dính đầy lá cỏ.

Cậu ta trừng mắt nhìn Tào Khôn, ánh mắt nóng rực:

"Không nhìn ra đó! Lực của anh cũng ghê phết. Lại nữa!"

Nói xong, Trình Dương lấy hai bước chạy đà, lại tung thêm một cú đấm.

Lần này, Tào Khôn lười nhấc tay luôn, chỉ né người sang một bên, tiện chân quét nhẹ.

Trình Dương lập tức cắm đầu ngã nhào xuống vũng bùn bên lề đường, một cú "chó ăn cứt" hoàn hảo.

Tiếp đó là màn bị nghiền ép một chiều hoàn toàn.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, trong cơn mưa lất phất, hai bóng người như hai kẻ thần kinh không ngừng lao qua lao lại. Trong đó, có một bóng người hết lần này đến lần khác ngã nhào xuống đất, rồi lại hết lần này đến lần khác lồm cồm bò dậy.

Cứ như thế không biết lặp lại bao nhiêu lần. Cuối cùng, khi Trình Dương lại một lần nữa ngã sõng soài vào vũng bùn bên đường, cậu ta không đứng lên nữa, mà ngồi bệt xuống đó, thần sắc ủ rũ.

Tào Khôn cười híp mắt đi tới trước mặt Trình Dương, ngồi xốm xuống:

"Đồ ngốc, chịu thua chưa?"

Trình Dương nhìn anh, bỗng nhiên mím miệng: "oa" một tiếng khóc òa:

"Hu hu ... Tôi đánh không lại anh, bệnh của chị tôi phải làm sao đây?"

"Không có tiền chữa bệnh, chị ấy sẽ chết mất, hu hu ... "

Nhìn Trình Dương ngồi giữa vũng bùn, khóc hu hu như một đứa trẻ hơn trăm cân, Tào Khôn bật cười.

"Yên tâm đi đồ ngốc, bệnh của chị cậu, chẳng phải vẫn còn tôi đây sao."

Trình Dương lập tức nín khóc, trân trân nhìn anh, lí nhí:

"Nhưng mà ... tôi không đánh thắng được anh mà."

"Thì sao?" Tào Khôn cười: "Cậu đã nhận tôi làm anh, lẽ nào anh đây lại trơ mắt nhìn chị ruột của cậu đi chết à?"

Trình Dương nhìn vẻ tươi cười híp mắt của Tào Khôn, ngẫm lại khoảng bốn, năm giây. Đột nhiên, cậu ta lồm cồm bò dậy, quỳ sụp xuống đất: "cộp, cộp, cộp" dập liên tiếp ba cái đầu vang dội.

Dập đầu xong, Trình Dương giơ tay phải lên, làm động tác tuyên thệ, vẻ mặt nghiêm

túc:

"Từ hôm nay trở đi, anh chính là người anh duy nhất của Trình Dương này. Anh nói gì tôi nghe nấy, anh bảo tôi làm gì tôi làm nấy. Nếu tôi nuốt lời, thì để cho Trình Dương này bị trời đánh sét giật, vĩnh viễn không được siêu sinh!"

Nhìn dáng vẻ chân thành như vậy của Trình Dương, khóe môi Tào Khôn bỗng cong lên, anh chìa tay:

"Được, từ hôm nay trở đi, tôi cũng nhận cậu là anh em. Đứng dậy đi."

Thấy bàn tay Tào Khôn đưa tới, Trình Dương lại nở nụ cười ngốc, nằm chặt lấy tay anh, đứng dậy.

"Anh, giờ mình đi làm gì?"

Đi làm gì ư?

Nhìn bộ dạng mình toàn thân ướt sũng, lại nhìn Trình Dương người dính đầy bùn đất, như vừa chui ra từ trong ổ bùn, Tào Khôn nghĩ nghĩ, hỏi:

"Bây giờ chị cậu đang ở bệnh viện nào, tình hình còn ổn chứ?"

Tiếp theo phải làm gì, chủ yếu phải xem tình trạng hiện tại của Trình Dao Dao.

Nếu tình hình của Trình Dao Dao đang nguy cấp, bệnh viện thúc giục đóng tiền gấp, thì Tào Khôn không thể để ý đến bộ dạng thảm hại của hai người nữa.

Phải chạy thẳng tới bệnh viện, đóng tiền viện phí cho Trình Dao Dao trước, không thể để chậm trễ chữa trị.

Còn nếu Trình Dao Dao hiện tại vẫn khá ổn, chưa đến mức vì thiếu tiền mà bị bệnh viện ngừng điều trị, thì trước het nên tìm chỗ nao đo rửa ráy người ngợm đã.

Dù sao, bộ dạng của hai người giờ phút này, đúng là hơi thê thảm.

"Không có." Trình Dương nói: "Chị tôi không ở bệnh viện, chị đang ngủ ở nhà thuê. Tôi đợi chị ngủ rồi mới lén trốn ra đây."

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!